Cha Lục đưa tay xoa đầu Lục Vãn, thương yêu :
"May mà chúng cứu vãn con, cái tên ý nghĩa, cần đổi."
Cả nhà bắt đầu ăn cơm.
Bát cơm ở nhà nhỏ, chỉ đựng một lượng cơm bằng lòng bàn tay.
Lục Vãn ngại, nhưng khi ăn hết ba bát, cô ngượng ngùng lấy thêm.
Mẹ Lục tinh tế nhận , chủ động xới thêm cơm cho con gái, :
"Thư Thư, con ăn nhiều lên, vẫn đang trong tuổi lớn mà."
Lục Bất Du khẽ, nghĩ đến những nghệ sĩ xây dựng hình tượng "tham ăn" và "mạnh mẽ".
Thật sự, mặt cô gái nhà họ Lục, những điều đó chẳng đáng gì.
"Vẫn còn lớn nữa ? Em định cao tới trời ?"
Vừa dứt lời, cha Lục gõ một cái đầu :
"Có ai với em gái như ? Còn thể thống gì nữa?"
Lục Bất Du ôm đầu, im bặt.
Trong lòng Lục Vãn ngừng reo hò, “đánh lắm! Đánh thêm vài cái nữa! Đánh c.h.ế.t !”
Sau bữa cơm, hai vợ chồng kéo Lục Vãn chuyện, Lục Bất Du bên cạnh xem điện thoại.
Lục Vãn lấy thẻ ngân hàng :
"Đây là của bác đưa cho con."
"Con cứ giữ lấy, cần đưa cho chúng ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tieu-thu-luu-lac/chuong-27.html.]
Mẹ Lục .
" con cần dùng, con thể trả ạ?"
Lục Vãn tuy tham tiền nhưng cảm thấy tiêu tiền của khác .
Cha Lục do dự:
"Chắc , bác con tính khí cố chấp, trả ông sẽ vui, nếu con cần dùng thì cứ để tạm trong ngăn kéo."
Lục Vãn đành cất thẻ .
Ăn xong bữa tối, trở về phòng, Lục Vãn ngủ kén giường, gần như đặt đầu lên gối là cơn buồn ngủ ập tới.
Trước khi ngủ, Lục Vãn mơ hồ nghĩ, cuộc sống như thế thật tuyệt.
---
Trong phòng tầng ba, hai vợ chồng giường.
Cha Lục thở dài:
"Anh luôn lo lắng con đói , ăn uống đầy đủ , lạnh , nhưng thấy con khỏe mạnh như vẫn thấy đau lòng.”
“Khi Thư Thư còn nhỏ, bao giờ mong con lớn lên, chỉ mong con luôn bé bỏng như , để chúng thể luôn ở bên con, sợ con lớn lên sẽ rời xa chúng , yêu kết hôn, về nhà nữa, dù suy nghĩ thật vô lý và ích kỷ."
tới ngày đó, con mất tích .
Thoắt cái lớn như .
Mẹ Lục ôm lấy vai chồng:
"Em hiểu mà, may là con trở về, chúng sẽ bao giờ xa nữa."
Bà cũng , con mỗi ngày lớn thêm, lật, , chín tháng .