Lục Tân Dã thiếu niên trong màn hình, nheo mắt, giọng điệu rõ cảm xúc:
“Bảo bối , con thời gian uống chiều với bác mà thời gian thảo luận vấn đề với ? Thảo nào, cũng khá trai đấy.”
Lục Vãn: ???
Đây trọng điểm mà.
Lục Tân Dã: “Thôi , bảo bối , con học ? Vậy mau , đừng để ý đến mấy nữa. Nếu họ còn ý kiến gì, cứ để họ đến tìm bác, bác lúc nào cũng sẵn sàng tiếp đón.”
Câu thực là dành cho ba .
Mẹ Khương ngượng ngùng:
“Tiểu Vãn, A Bác còn trẻ, con trai mà, tránh khỏi bốc đồng. Bác sẽ dạy bảo nó kỹ hơn. Hy vọng các cháu thể hòa hợp.”
Lục Vãn: “Xin đừng, chuyện , cháu chỉ tránh xa họ một chút, thể chịu thêm rắc rối nữa.”
Lục Tân Dã :
“Hay là Khương tổng cho con trai chuyển trường , sẽ truy cứu chuyện , tất cả đều vui vẻ ?”
Mẹ Khương ngẩn , giọng điệu chút khó xử:
“Chuyển trường… đến mức nghiêm trọng như , là cho nó thêm một cơ hội nữa?”
Lục Vãn liếc qua ba tên ngốc , thở dài :
“Được thôi, nhưng từ giờ họ tránh xa một chút. thích phiền phức, nếu chuyện gì tương tự xảy , hãy tự giác mà chuyển trường, vì chắc chắn sẽ chuyển .”
Lục Tân Dã: “Thế thì quyết định nhé, tiểu Vãn nhà rộng lượng và nghĩ thế mà. Chắc còn ý kiến gì chứ?”
Các trưởng bối của ba gia đình gì, chỉ thể gật đầu đồng ý.
Thấy việc gần như giải quyết, Lục Vãn :
“Vậy cháu cúp máy đây. Bác cả, bác cứ việc , cháu phiền bác nữa.”
Lục Tân Dã: “Bác bận, nếu con học, bác thể chuyện với con cả ngày.”
“… Vậy chào bác ạ.”
Lục Vãn tắt video.
Ba lớn đối diện gì đó nhưng thôi, Lục Vãn phớt lờ họ, sang các thầy cô giáo chắc sợ hãi ít trong hôm nay.
Cô ngần ngại vài giây, về phía giáo viên chủ nhiệm của :
“Thầy ơi…”
“Thầy hiểu mà! Chúng thấy gì cả, tuyệt đối ngoài gây rắc rối cho bác cả của em!”
Giáo viên chủ nhiệm lớp bốn chắc nịch.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tieu-thu-luu-lac/chuong-267.html.]
Ba giáo viên còn gật đầu lia lịa như gà mổ thóc.
Lục Vãn: “Không … Thôi quên , em lớp đây.”
Thôi nào, hiểu lầm thật lớn .
Ngay cả cô cũng thấy tình hình khiến cả nhà choáng váng, chứ đừng đến các thầy cô.
Nói rằng bác cô trải qua nhiều ngành nghề để tài sản như bây giờ… mà vẻ sai sai.
Lúc thì lập võ thuật đoàn, kinh doanh quốc tế, cả bán pháo hoa nữa?
Dường như cách hiểu của cô và A Bưu về điều khác .
Trong video, mấy đàn ông râu ria “xã hội”.
Một hai câu thể giải thích rõ ràng, càng càng đen thêm.
Thôi thì cô cứ học, học hành vẫn là chuyện quan trọng nhất.
…
Kết thúc video, Lục Tân Dã ngước đám đang tụ gần .
“Làm gì ? Cản ánh sáng của .”
Lục Tân Dã tỏ bực bội.
“Không khen nhóc trai , thử xem, đây sẽ là rể của nhà họ Lục ?”
“Cao ráo ? Nhìn hợp với đại tiểu thư ? Thành tích học tập thì ưng, chúng đều thích những chăm chỉ học hành.”
“ quan trọng vẫn là khỏe mạnh, đừng để đánh vài cái là tan xương.”
Lục Tân Dã đen mặt:
“Tất cả im ngay, Lục Vãn còn đang học cấp ba, các nghĩ xa ?!”
“Xa , còn nhớ đầu tiên con gái theo đuổi là khi mới mười bốn tuổi thôi đấy.”
Một chú .
Lục Tân Dã ngập ngừng:
“Thời đại khác , bây giờ kết hôn và sinh con muộn, nghĩ ít nhất 30 tuổi mới nên nghĩ đến.”
“30 tuổi? đoán lúc đó đại tiểu thư sẽ ghét mất thôi. Đừng nghĩ chỉ ý kiến, để cùng góp ý. Dù gì cũng kết hôn, trở thành tấm gương cho .”
Lục Tân Dã: “... Đừng lôi chuyện , hôm nay nghĩ xem gì đây.”
Người chú mặc trường bào, đột nhiên nheo mắt đầy sát khí:
“Tất nhiên là xử lý bọn họ . Đại tiểu thư gây rối, thể bỏ qua ! Đừng nghĩ già, vẫn còn…”