Tiểu Thư Lưu Lạc - Chương 263

Cập nhật lúc: 2025-08-28 05:04:13
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1LSyKCkOr4

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Các nghĩ đủ tư cách để đảm bảo với ? Không xứng. Và thật đấy, văn minh!"

Các giáo viên: "..."

"Ba các ngươi đều lớn hơn cháu gái hàng chục tuổi, chẳng là mặt dày ? Có gan thì đến gặp lý lẽ."

Lục Tân Dã dừng một chút, nghĩ ngợi.

" thực , cũng chẳng lý với các ngươi."

Các giáo viên: "..."

Quá mạnh mẽ, quá đáng sợ.

Đến giờ, Lục Vãn chỉ cảm thấy chuyện đúng, mà là đúng.

Bình thường bác cả cô hiền hòa.

"Bác cả, chỉ cần chuyện là , bác đừng giận."

Cô thì thầm, sang các giáo viên, mỉm :

"Thực lúc nào bác cũng thế ạ."

Các giáo viên đồng loạt gật đầu.

Không cần giải thích, họ hiểu .

Lục Tân Dã: "Vãn Vãn, chuyện cháu đừng lo, để bác xử lý. Mau, giơ điện thoại hướng ba gương mặt già nua đó ."

"... Vâng."

Lục Tân Dã chỉnh tư thế, :

"Bảo bối, giơ cao chút."

Lục Vãn: "Được ạ."

Sau khi chắc chắn góc máy của đang xuống ba từ cao, Lục Tân Dã thở phào.

Ông cao 1m92, quen với góc từ xuống.

Vì Lục Vãn dặn ông nhã nhặn hơn, nên Lục Tân Dã hạ giọng chậm rãi :

"Lùi một bước, giả sử chuyện là do cháu gái thì ? Ba thằng đàn ông một cô gái nhỏ đánh mà còn gọi phụ đến. Làm gì mặt mũi mà kể lể? thế thì trốn luôn trong nhà dám ngoài ."

Ba gọi tên: "..."

Họ cảm nhận sức ép, nhưng phản bác .

Sự thật là họ đánh, và rõ ràng Lục Tân Dã dễ đối phó.

Lục Tân Dã tiếp tục:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tieu-thu-luu-lac/chuong-263.html.]

" hẹn cháu gái uống sáng, mà con bé còn thời gian. Vậy mà thời gian để đánh các ?”

“Nếu chuyện là thật, còn giận hơn. Chẳng lẽ trong lòng cháu gái , ba thằng nhóc ranh các còn quan trọng hơn cả ? Ha ha, giận đấy."

Lục Vãn: "???"

Đây là điểm mấu chốt ?

Các giáo viên: "..."

Hiểu , cần đúng sai, lúc nào ông cũng là lý.

Sắc mặt Khương cứng , nụ môi bà cũng thể giữ nữa:

"Lục Tổng, đang thiên vị Lục tiểu thư quá . Dù địa vị cao, chúng dám đắc tội, nhưng cũng thể như .”

“Nếu bảo vệ cô một cách hợp lý, sẽ khiến khác nghĩ đang lạm quyền, bắt nạt khác."

Lục Tân Dã đổi tư thế, giọng lạnh lùng:

"Để sửa lời của bà. Con bé chỉ là Lục tiểu thư, mà còn là đang chuẩn cho vai trò thừa kế. Nếu đổi, con bé sẽ là thừa kế đời thứ ba của nhà họ Lục."

"Hôm nay các chỉ là bắt nạt một tiểu thư của nhà họ Lục, mà còn là bắt nạt thừa kế tương lai của nhà họ Lục.”

“Nếu , tại đây trong cuộc họp với các lãnh đạo cấp cao của tập đoàn và tốn thời gian tranh cãi với các ?”

“Không chỉ , mà các lãnh đạo khác cũng chấp nhận điều . Tự suy nghĩ ."

Nói xong, Lục Tân Dã hiệu cho A Bưu camera một vòng.

Nhà họ Lục là doanh nghiệp gia đình, và cách mà họ khởi nghiệp cũng đặc biệt.

Những lãnh đạo cấp cao xung quanh Lục Tân Dã đều là những đàn ông vạm vỡ, hình xăm lớn cổ.

Họ thẳng camera và nở nụ đầy đe dọa, để lộ hàm răng trắng sáng.

Còn những trẻ tuổi trong bộ vest lịch lãm, , ánh sáng phản chiếu từ mắt kính… trông vẻ dễ chọc .

Lục Tân Dã thở dài:

“Dù truy cứu, cũng hỏi xem bọn họ đồng ý . Các gây rắc rối cho thừa kế đời , chẳng những giẫm lên mặt , mà còn giẫm lên mặt cả tập đoàn!”

Cùng với câu đó, tiếng huýt sáo vang lên từ phía đám đông.

Vài đàn ông to con với bộ râu quai nón một cách nham hiểm, bẻ tay “rắc rắc” phát âm thanh lạnh lùng.

Âm thanh đó khiến mấy giáo viên trung học run sợ.

A Bưu tiến đến, hạ thấp giọng nhưng vẫn đủ để trong văn phòng rõ.

“Hay để xử lý bọn họ, vứt xuống biển quốc tế?”

Các giáo viên hít một lạnh.

Aaa, họ thể giả vờ như thấy gì ?

Loading...