Không ngờ ngay đó, cô chỉ gọi cha , mà liên hệ trực tiếp với Lục Tân Dã.
Bà lường cô đang nghĩ gì.
"Con dám , nãy bảo con cẩn thận khi chuyện. Trong văn phòng nhiều thế mà họ còn dám đe dọa g.i.ế.c con. Con sợ lắm."
Dù là sợ, nhưng giọng của Lục Vãn hề chút cảm xúc nào.
Câu đầy châm biếm.
Khúc Sướng kinh ngạc: "..."
Lục Vãn , mặt biểu lộ cảm xúc:
"Cậu ngạc nhiên cái gì? Cậu thể với phụ của , tại thể? sẽ để các bắt nạt , dù gan nhỏ."
Bên điện thoại, Lục Tân Dã vỗ mạnh xuống bàn, tiếng "rầm" vang dội qua điện thoại khiến ai nấy trong phòng đều rùng .
"Vãn Vãn, con đang chuyện với ai thế? Thôi kệ , tiên để bác xem mặt mũi những kẻ bắt nạt con là ai nào?"
Lục Vãn : "Dạ, ."
Cô phóng to màn hình, mỉm cầm điện thoại ngang qua từng .
Khuôn mặt Lục Tân Dã hiện màn hình, uy thế chẳng khác gì ông đang mặt tại chỗ.
Ai thấy cũng nín thở.
Người đầu tiên là Khương, bà lấy bình tĩnh, cố gắng mỉm chào hỏi:
"Lục Tổng, lâu quá gặp. Chuyện như nghĩ , sẽ giải thích với ."
Cha Khúc Sướng là tiếp theo đối diện với máy , ông giữ bình tĩnh như Khương, khẽ cúi chào:
"Chào Lục Tổng... chúng ý gì cả, chuyện của bọn trẻ, chỉ cần hiểu lầm giải quyết là ."
Người cuối cùng là của Hạ Tử Lộ, sự hùng hổ lúc biến mất, đôi môi bà run run :
"Lục Tổng, chúng ý đó."
Lục Vãn: "..."
Khoan , mặc dù bác cả của cô, Lục Tân Dã, kinh doanh thành công, nhưng cũng đến mức khiến họ sợ hãi thế chứ?
Thật quá kỳ quái, nếu , còn tưởng bác cả cô việc phi pháp.
Lục Tân Dã xem xong liền lên tiếng:
" hiểu , hóa chính là ba gương mặt già nua dám bắt nạt cháu gái . Mẹ kiếp! còn chết, mà các ngươi dám dẫm chân lên mặt thế ?"
Lời lẽ thô tục của vị tổng giám đốc khiến cả ba lớn lẫn các giáo viên trong văn phòng đều sững sờ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tieu-thu-luu-lac/chuong-262.html.]
... Bây giờ thì hiểu , tại khi Lục Vãn dồn ép vẫn mạnh mẽ như . Tất cả là do "gia phong" truyền !
Lục Vãn cũng choáng váng.
Cô chỉ định để bác cả giúp cô trấn áp tình hình, nhưng ngờ bác ... hoang dã đến mức !
Cô cảm thấy các giáo viên trong phòng sẽ dọa mất.
Ba phụ câu của Lục Tân Dã cho ngượng ngùng, mặt mũi đều trở nên khó coi.
Các giáo viên cũng bối rối kém.
Ban đầu họ còn định lên tiếng hòa giải, nhưng bây giờ thì ai cũng im lặng.
Cả văn phòng đột nhiên trở nên yên ắng.
Lục Vãn chỉ đỡ trán, thầm nghĩ rằng thứ đang diễn giống như một cuộc cãi vã mà một bên đột nhiên lôi vũ khí hạng nặng để áp đảo bộ.
Hoàn áp chế bằng hỏa lực.
Cô khẽ :
"Bác cả, bác nhẹ nhàng một chút , đây là văn phòng, cả giáo viên nữa."
Mọi : "..."
Mặc dù Lục Vãn cố nhỏ, nhưng khí yên lặng xung quanh khiến đều thấy từng chữ rõ ràng.
Lục Tân Dã: "Ồ, giáo viên ở đây ? Xin các thầy cô, chỉ nhắm ba gương mặt già nua đó thôi."
Các giáo viên: "..."
Làm thế nào mà ông vẫn nhắm thẳng đối tượng mà xin chứ?
Cảm động ? Đương nhiên là mỉm và cố thu hút sự chú ý.
Lục Vãn một bác quá đáng sợ!
Dù Khương tức giận nhưng bà cũng hiểu rõ thể dễ dàng đắc tội với Lục Tân Dã.
Tuy nhiên, bà đại diện cho nhà họ Khương và thể để xúc phạm như .
"Lục Tổng, lời thật quá đáng. Anh nên tìm hiểu rõ sự việc hãy phán xét, chuyện như nghĩ. Chúng hề bắt nạt cô gái nhỏ ."
Lục Tân Dã liền đáp:
" tất nhiên hiểu rõ. Các định vu khống cháu gái nhỏ bé yếu đuối của đánh con trai các ngươi, đúng ? Các ngươi chút liêm sỉ nào ?"
Mẹ Hạ gượng gạo lên tiếng, giọng run rẩy:
"Dù tin, nhưng đó là sự thật, nếu chúng cũng dám vu khống Lục tiểu thư... Và xin hãy chuyện văn minh hơn."