Khương Bác Dương trừng mắt Harry:
“Chuyện liên quan gì đến ? Mẹ kiếp, im miệng !”
Harry quát một câu, lặng lẽ trốn lưng Lục Vãn.
Cãi thì , nhưng đánh thì giỏi lắm.
Tên trông dữ tợn như thế, liệu lao lên đánh ? Tốt nhất là tạm thời lánh mặt.
Lục Vãn tiến lên một bước, che chắn cho Harry:
“Anh phát điên cái gì? Năm nay tiết mục hài, nên mau cút ! Không ai chào đón ở đây !”
Harry qua vai Lục Vãn, thấy Khương Bác Dương mà cảm thấy bảo vệ tuyệt đối.
, Lục Tổng, hạ gục !
Gã dám lớn tiếng với chú gấu trúc đáng yêu như thế .
Lục Vãn thực sự hiểu vì Khương Bác Dương khăng khăng cho rằng chính cô chuyện đó, nhưng đến nước thì cô cũng chẳng cần quan tâm đến suy nghĩ của một kẻ ngu ngốc nữa.
Dù lùi một bước mà , nếu thật sự là cô thì chứ?
“ , và Lâm Niệm Niệm gì thì cũng quan tâm, thậm chí thèm liếc mắt . nếu các ảnh hưởng đến , sẽ bỏ qua .”
Cô dừng một chút, tiếp tục:
“Trong hai năm gần đây, phần lớn quỹ từ thiện của trường đều do nhà họ Lục tài trợ. Không quan tâm là ai, nhận là nhờ nhà họ Lục, nếu nhà họ Lục rút , thì đó sẽ chẳng còn gì cả!”
Khương Bác Dương giận dữ:
“Cô bệnh ? Lâm Niệm Niệm gì mà đắc tội với cô!”
Khúc Sướng ngạc nhiên, xen :
“Trước đây chuyện vẫn , tự nhiên ép rời thế, Lục Vãn?”
“ khó chịu, bắt cô rời thì cần chọn ngày ?”
Lục Vãn đáp lời một cách hờ hững, thêm:
“Thực thì khó chịu với Khương Bác Dương hơn. Anh cứ đến mặt , thế là liên đới thích cả Lâm Niệm Niệm.”
“Nếu cô phục thì nên trách Khương Bác Dương thích xen chuyện khác, chẳng ai để trách ngoài cả.”
“Cô đừng tưởng là tiểu thư nhà họ Lục thì thể gì cũng !”
Khương Bác Dương nổi điên lên.
Cô lấy quyền lực của gia đình để đổ hết tội lên đầu ? Mình chẳng gì cả!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tieu-thu-luu-lac/chuong-252.html.]
Lục Vãn: “Hừ, đồ ngu.”
“Cô cái gì?”
Khương Bác Dương hét lên.
“ là đồ ngu đấy. đương nhiên gì thì . Học lực của Lâm Niệm Niệm giảm sút liên tục, rơi khỏi top 150 của khối, điểm tổng của cô thua hơn 100 điểm.”
“Đương nhiên, cô đủ tiêu chuẩn để tiếp tục là học sinh gương mẫu nhận học bổng từ thiện .”
Cô dừng , khẩy:
“Như cô , xứng đáng giữ suất học bổng đó? Biết bao nhiêu học sinh giỏi hơn cô còn đang đợi cơ hội .”
Khương Bác Dương: “Cái thói kiêu căng gì đây, cô học giỏi thì giỏi lắm ?”
Lục Vãn lạnh: “Học giỏi thì giỏi lắm đấy. Thế , sẽ nhường 200 điểm, nếu đạt 500 điểm thì coi như thua, dám cược ?”
“Nếu cho rằng học giỏi gì đặc biệt, thì giảm 200 điểm chắc cũng thành vấn đề nhỉ?”
Mọi xung quanh: “…”
Không cần ai can ngăn, Lục Tổng đơn phương nghiền nát đối thủ chân.
Nếu một học sinh trung học “học giỏi thì gì ghê gớm,” mười thì đến chín sẽ chê .
Dù là tất cả, nhưng học lực thể xem nhẹ.
Nếu một kẻ học kém như , chẳng ai thèm quan tâm và sẽ chỉ coi là đang ghen tị, vô tri.
Ánh mắt của các bạn học xung quanh khiến Khương Bác Dương cảm thấy lúng túng.
Anh cam tâm, :
“Cô đừng đắc ý, cô chỉ dựa nhà họ Lục nên mới như thế. Nếu cô cũng là học sinh nhận học bổng từ thiện và đuổi về trường cũ, liệu cô còn dám mạnh miệng thế ?”
Lục Vãn: “Ngu xuẩn.”
Khúc Sướng xen :
“Nếu thì , cứ mắng ? Lâm Niệm Niệm còn thêm mỗi tối và cuối tuần, những chuyện cô hiểu .”
“Ngu xuẩn, ba đứa các đều là đồ ngu. “Đồ ngu” ở đây là một từ miêu tả, là mắng .”
“Nếu là học sinh nhận học bổng từ thiện, dĩ nhiên sẽ đuổi, vì trường chẳng đời nào đuổi học sinh luôn trong top 3 trường cả!”
“ cũng thêm, bởi vì top 3 nhận học bổng 50.000 tệ mỗi năm.”
Mọi : “…”
Nghiền nát, nghiền nát.