Tiểu Thư Lưu Lạc - Chương 25

Cập nhật lúc: 2025-08-27 15:51:19
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1LSyKCkOr4

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Phong cách dễ thương, hoa mỹ, ngọt ngào kiểu Nhật, hợp với chiều cao của cô chút nào.

"Do kiểu tóc! Chắc chắn là kiểu tóc!"

Lục Vãn chạy “uỳnh uỵch” lên lầu tìm tóc giả, đúng, tóc dài sẽ là vấn đề nữa.

Tối qua cô giặt sạch tóc giả, giờ đang phơi ngoài ban công.

Lục Vãn chạy ban công, trống trơn, gì?

Chẳng lẽ gió thổi bay ?

Một loạt các tình huống bất ngờ xảy liên tiếp, đúng là nghèo còn gặp cái eo.

Mặt trời buổi chiều dường như càng chói lóa hơn.

Lục Vãn nghĩ, nếu thổi cũng nên rơi gần đây.

Cô dựa theo hướng gió, tốc độ gió, độ cao trong đầu tính toán, cúi xuống lan can.

Ở bãi cỏ bên , một cục đen giống như mục tiêu!

Lục Vãn chạy như gió ngoài, bỏ câu hỏi Lục Bất Du hỏi cô lưng.

---

Lục Vãn , bên trong hình như ai.

Căn nhà tối qua bật đèn.

Vậy vấn đề là, nếu chủ nhà hôm nay cũng ở nhà, tóc giả yêu quý của cô ở ngoài trời một đêm ?

Thật tội nghiệp!

Khu biệt thự sân vườn bán mở, tường rào và cửa thấp đến nửa mét, gần như tác dụng phòng thủ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tieu-thu-luu-lac/chuong-25.html.]

Lục Vãn quan sát xung quanh vài giây, qua .

Cô bước , chỉ mất mười giây thôi!

Đi hai bước, cô dừng .

Góc sân cây lê lớn, bóng cây che mát một vùng lớn, gốc cây đặt ghế , ghế đang ngủ.

Góc độ của đối phương khéo léo, cô thấy dù lầu ở bên ngoài.

Người trông như thiếu niên, mặc áo ngắn tay, đôi chân dài đặt thảm cỏ, đầu gối vài cánh hoa trắng.

Lúc mặt trời lặn, hoàng hôn đỏ rực chiếu lên , Lục Vãn vài giây mới thấy rõ áo màu trắng chứ hồng.

Xung quanh yên tĩnh, cô kịp nghĩ xem gì tiếp theo, cây đột nhiên mở mắt.

Hai .

Lục Vãn ngẩn , dứt khoát bước đến, tự nhiên :

" ở nhà phía , xin , đồ của gió thổi sân nhà , nhặt sẽ ngay."

Nói xong, cô chạy nhanh đến, nhặt tóc giả trong bụi cây thấp.

"Tìm , đây, xin phiền."

Lục Vãn giấu tóc giả lưng, đợi trả lời, vội vàng rút lui.

Ra khỏi sân, cô thở phào.

May mà coi là kẻ trộm, cũng mắng.

Lục Vãn , thấy cửa xe.

Một phụ nữ bước xuống xe, mặc áo khoác dài màu xám, quần bò ống rộng, giày cao gót đen.

Loading...