Tiểu Thư Lưu Lạc - Chương 244

Cập nhật lúc: 2025-08-28 05:03:53
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/6fTjxREp2d

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Không hổ là Lục Tổng, các kỹ năng vận động của cô cũng quá tuyệt vời!

ngầu và phong cách, nhưng Harry vẫn nhịn mà nghĩ... nếu cô là con trai, chắc chắn sẽ là một "top" cực đỉnh!

Sau giờ thể dục, buổi chiều dành cho hoạt động câu lạc bộ.

Nhiều câu lạc bộ đang bận rộn chuẩn cho buổi lễ Quốc khánh, ví dụ như câu lạc bộ âm nhạc, câu lạc bộ kịch , nhưng cũng những câu lạc bộ thảnh thơi, như câu lạc bộ thiền, câu lạc bộ trượt ván.

Là chủ tịch câu lạc bộ trượt ván, Đường Đường cảm thấy việc một kẻ lười biếng cũng chẳng , nhất thiết lên sân khấu, chia sẻ công việc.

Họ sẽ đóng vai trò là cổ động viên hết .

Tiết mục thì vỗ tay, tiết mục cũng vỗ tay! Cũng là việc ý nghĩa!

Lục Vãn tập luyện vài động tác trượt ván nên về muộn, đến khi xuống ga tàu điện ngầm thì bảy giờ rưỡi.

Lão Lục thúc giục cô ba , như thể sợ cô lạc đường.

Bây giờ là cuối thu, trời tối, đèn đường cũng bật sáng.

Từ xa, Lục Vãn thấy một đang cổng khu dân cư.

Ban đầu cô để ý, chỉ nghĩ đó là nhân viên giao hàng.

Chỉ khi đến gần, cô mới nhận đó là quen.

Là Khương Bác Dương, lâu gặp.

Dù cả hai quen , nhưng thiết, quan hệ cũng chẳng , nên Lục Vãn ý định chào hỏi.

Suy cho cùng, hai nhân vật chính trong cuốn tiểu thuyết đều mang đến xui xẻo.

chắc họ khác gặp xui xẻo , nhưng mỗi gặp họ, cô đều sẽ dính rắc rối.

Vì bài học từ quá khứ, Lục Vãn dám đụng họ, mà là dây dưa với rắc rối.

Cô nghĩ rằng tránh xa là cách nhất.

Nếu cả hai thể can thiệp chuyện của thì càng .

đáng tiếc, Lục Vãn như ý.

Khương Bác Dương gọi cô , đúng là điều cô lo sợ nhất xảy .

"Lục Vãn, đợi cô cả buổi chiều ."

Khương Bác Dương bước tới, chặn đường cô.

Lục Vãn: "Vậy cũng chẳng liên quan gì đến , bảo trốn học."

"…"

Khương Bác Dương cau mày, hít một thật sâu :

" định đợi cô ở cổng trường, nhưng chỗ đó đông quá, nên mới đến đây để tiện chuyện."

Lục Vãn nhịn mà vặn :

"Thế cứ đợi ở cổng trường khi còn hơn. Mà nghĩ chúng chẳng gì để cả."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tieu-thu-luu-lac/chuong-244.html.]

"Lục Vãn!"

Khương Bác Dương cảm thấy sắp hết kiên nhẫn.

Người quá điều, tính tình còn tệ hơn cả !

Lục Vãn nhún vai:

"Được , đừng hét lên, gì thì tử tế ."

để ý đến thái độ hống hách của đối phương.

"Cô… giờ cô mới về?"

Khương Bác Dương hỏi.

Lục Vãn đói bụng, lão Lục còn liên tục giục, nên cô về nhà ngay.

Thấy mãi mà Khương Bác Dương thẳng vấn đề, cô cũng hết kiên nhẫn, liền đẩy sang một bên:

"Tránh , thời gian chuyện với ."

Cô bắt đầu nghi ngờ rằng đối phương vấn đề về trí thông minh.

Nói chuyện rõ ràng, học hành thì chểnh mảng, mà trốn học cả ngày.

Khương Bác Dương: "Lục Vãn, thái độ của cô là hả?"

" chỉ thế thôi. Nếu thích thì đừng chuyện với nữa."

Lục Vãn nhún vai, dù cô cũng khiến chờ cả buổi.

Mỗi gặp , cô chỉ cảm giác phiền phức, như thể gặp một kẻ chuyên gây rối.

Khương Bác Dương vốn định chuyện tử tế để rõ hiểu lầm, nhưng bây giờ cũng bắt đầu mất kiên nhẫn.

Anh vội vàng đuổi theo, một nữa chắn đường cô:

"Vậy hỏi cô, tại cố ý nhắm Lâm Niệm Niệm? Cô gì sai với cô . Cô vất vả ."

Lục Vãn ngớ .

Dù trời tối nhưng là giờ để mơ ngủ chứ?

Lục Vãn nghĩ ngợi hỏi:

"Có lén xem mấy video “đặc sản” mạng ?"

Khương Bác Dương ngơ ngác: "Cái gì cơ?"

Lục Vãn nhún vai: "Ồ, thì còn gì để nữa."

Bởi vì hành vi và trí thông minh của quá quê mùa .

Khương Bác Dương nhíu mày, tiếp:

"Cô đừng cố tình lảng tránh. Lâm Niệm Niệm bảo thầy giáo đưa cô về trường cũ, chẳng do cô ? Cô cứ nhằm ... ?"

Nghe câu , Lục Vãn bật .

Loading...