Tiểu Thư Lưu Lạc - Chương 243

Cập nhật lúc: 2025-08-28 05:03:52
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/Vt6cHAxjv

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Hứa Yêu huýt sáo, tự hào :

thể phủ nhận rằng tiến bộ hai bậc. Lục Vãn, thấy chứ? tiến bộ , cân nhắc ? đúng là một cổ phiếu tiềm năng đấy!”

Lục Vãn: “Cút ngay, đừng bậy.”

Tô Nạo sang Lục Vãn, mỉm :

“Ngoài Trần Niệm Khanh, đầu tiên vượt qua tớ trong nhiều kỳ thi. Tớ ngày càng quan tâm hơn đấy.”

Tim Lục Vãn đập mạnh một nhịp:

“Xin đừng như . Nếu cũng thích những hơn điểm , thì chẳng Trần Niệm Khanh sẽ sợ c.h.ế.t khiếp .”

Tô Nạo: “Thua Trần Niệm Khanh thì chấp nhận, vì đó là điều thể tránh khỏi.”

Lục Vãn: "..."

Giỏi lắm, cả hai đều giỏi.

Sau kỳ thi giữa kỳ, sự chú ý của học sinh dồn buổi tối quốc khánh diễn một tuần.

Nghe hơn năm mươi tiết mục đăng ký, nhưng cuối cùng chỉ còn mười sáu tiết mục chọn.

Cạnh tranh khốc liệt.

Lâm Niệm Niệm hai ngày vô cùng khó khăn... Đột nhiên, các bạn nữ trong lớp còn chuyện với cô nữa, nếu cần thiết, họ cũng lạnh nhạt.

Các bạn nữ trong lớp bốn đều về những lời cô lưng với mấy nam sinh.

Ai dám gần cô lúc , để vu oan rằng "bắt nạt" cô ?

Không ai mang tiếng là bắt nạt bạn học.

Vào giờ nghỉ trưa, giáo viên chủ nhiệm gọi Lâm Niệm Niệm văn phòng.

Giáo viên chủ nhiệm ngẩng đầu lên, và hỏi:

“Lâm Niệm Niệm, em học ở trường Thượng Đức nửa năm , em thấy quen ?”

Lâm Niệm Niệm: "Em quen với thứ ạ."

“Nếu em cảm thấy quen, em thể chọn chuyển trường cũ. Chúng sẽ chọn một học sinh khác phù hợp với tiêu chí nhận học bổng từ thiện.”

“Điều cả. Cô hỏi các bạn cùng lớp, họ rằng vẻ em vui.”

“Lâm Niệm Niệm, điểm của em tụt dốc so với kỳ . Em nên tập trung việc học nhiều hơn."

Hôm nay giáo viên chủ nhiệm gọi Lâm Niệm Niệm đến ý riêng, mà chỉ là theo quy trình.

Cô gái trông yếu đuối, nếu thích ứng với môi trường học ở Thượng Đức, việc trở về trường cũ lẽ sẽ hơn cho cô .

Lâm Niệm Niệm ngẩng đầu, ngay lập tức phủ nhận:

"Không, em sẽ cố gắng học tập hơn."

"Thầy , nếu chuyện gì khác thì em thể về. Ngoài , lên lớp 12 , em nên thêm nữa, học bổng và trợ cấp của trường chắc đủ cho sinh hoạt hàng ngày của em ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tieu-thu-luu-lac/chuong-243.html.]

"Vâng, em ."

Lâm Niệm Niệm khỏi phòng, thầm thở phào nhẹ nhõm.

khó khăn đến , cô cũng sẽ kiên trì, bao giờ chịu thua.

Lúc đó, Khương Bác Dương thầy giáo phê bình vì trốn học bước từ một văn phòng khác, nên thấy gương mặt buồn bã của Lâm Niệm Niệm.

Gần đây hai trở nên thiết, thấy tò mò, bước tới hỏi:

"Sao ? Một học sinh ngoan như mà cũng lên văn phòng giáo viên ?"

Lâm Niệm Niệm gì, chỉ lắc đầu.

Càng như , Khương Bác Dương càng thắc mắc, hạ giọng hỏi:

"Trông vẻ vui, ai bắt nạt ?"

Lâm Niệm Niệm: "Không ai bắt nạt cả."

" tin, mau ."

Khương Bác Dương chống tay lên tường, chắn ngang đường của cô .

"Thật sự , mau tránh ."

Thấy Khương Bác Dương chịu nhường đường, mà các bạn học qua bắt đầu chú ý, Lâm Niệm Niệm vô cùng bất đắc dĩ, nghĩ một lát :

"Thầy chủ nhiệm đột nhiên hỏi trường cũ học . nghi là... Lục Vãn gì đó. tất cả đều là của ."

Giờ thể dục.

Hôm nay vẫn tiếp tục học chơi golf.

"Cứ như thế, cầm gậy ở phần một chút."

Harry bên cạnh nhắc nhở.

Lục Vãn đầu :

"Cậu , cần cầm tay ."

Cậu bạn cùng bàn , ngoài thành tích học tập lắm, thì môn nào cũng giỏi, kể cả golf.

Harry nhún vai: "… Ừm."

Cậu bỗng chút thất vọng.

Rõ ràng hai buổi học , Harry còn thể dạy Lục Vãn vài mẹo chơi golf, thỉnh thoảng nắm tay chỉnh động tác cho cô.

Mới đến buổi thứ ba mà mất cơ hội ?

thì với Lục Tổng, sai một là đủ, nhắc nhở một , cô sẽ phạm sai lầm nữa.

Điều đó nghĩa là Harry mất luôn cơ hội "cầm tay chỉ bảo."

Loading...