Trước khi rời khỏi máy bay, Lục Vãn chào tạm biệt Trần Niệm Khanh, đó cả gia đình cô bỏ Lục Bất Du, sức hút quá lớn, để tránh chụp ảnh và ảnh hưởng đến cuộc sống bình thường của .
Lục Bất Du sẽ tự lén lút về .
Anh quen với việc , dù cũng là đứa con công khai trong gia đình mà.
…
Lục Vãn thức dậy lúc sáu rưỡi sáng hôm .
Nếu điều kiện thì Lục Vãn sẽ dành nửa tiếng để luyện tập khẩu ngữ.
Cô rửa mặt xong bước ban công, Lục Bất Du bên cạnh cũng thức dậy.
Anh cũng dậy giờ mỗi ngày, luyện thanh một lúc mới bắt đầu... tập thể hình.
Lục Vãn cầm sách lên, liếc ở ban công bên cạnh, quyết định lờ sự hiện diện của .
Lục Vãn cúi đầu, theo giọng trong tai bắt đầu :
"C\ 'est trop dur, n\ 'essayez même pas."
Lục Bất Du hắng giọng, kéo dài cổ hát:
"Sao cũng bay thoát, thế giới đầy màu sắc."
Lục Vãn: "…Vous avez raison."
Lục Bất Du nâng cao giọng hơn một chút:
"Hóa chỉ là một con bướm say."
Lục Vãn liếc đầy cảnh cáo, tiếp tục :
"Allez, c\ 'est une occasion unique et puis a finira assez tt."
Lục Bất Du dang tay, đắm chìm trong cảm xúc và hát:
"Lời thề của em đến nhẹ nhàng, nhưng đổi lấy một đời , một nút thắt thể gỡ."
"Je ne me sens pas bien depuis..."
Lục Vãn dừng một chút, câu nghĩa là " cảm thấy khó chịu."
Ừm, hiện tại cô thật sự thoải mái chút nào.
Lục Vãn quyết định chịu đựng thêm nữa, cô thẳng tay ném quyển sách sang phía Lục Bất Du:
"Hôm nay tiêu đời !"
Lục Bất Du co chân chạy xuống cầu thang.
Tốt thôi, buổi luyện thanh hôm nay kết thúc, bây giờ đến giờ tập thể hình !
Chỉ cần Lục Vãn bắt thì sẽ .
Lục Bất Du là dân thể thao, chân dài hơn Lục Vãn, chỉ lo ngại là đối phương sức bền , nếu đuổi lâu thể sẽ bắt.
, chỉ cần cầm cự qua 20 phút thì tỷ lệ thoát nạn sẽ cao.
Sau 20 phút nữa, Lục Vãn sẽ đến trường.
Lục Bất Du chạy hét:
"Em đuổi gì? Anh hát cho khác còn thu tiền đấy, em hiểu hả?"
Lục Vãn: "Bởi vì vẻ như cần thuốc ho gấp, và em đánh ."
Cảm giác một cơn gió lướt qua, Triệu Giai Ninh đang uống cà phê và Lục Bách Niên đang thưởng đều ngẩng đầu lên, chỉ kịp thấy bóng dáng của hai em.
"Thật là sôi nổi quá."
"Ừ, cứ để bọn trẻ tự do ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tieu-thu-luu-lac/chuong-239.html.]
Hôm nay rõ ràng là ngày may mắn của Lục Bất Du, bắt, và Lục Vãn thành công.
Trần Niệm Khanh ngang qua, thấy Lục Bất Du xoa xoa miệng bên đường, nghĩ ngợi một chút hỏi:
"Anh gì ở đây ? À mà, Lục Vãn ?"
"Anh đang ngắm cảnh! Làm mà nhỏ điên đó ?"
Lục Bất Du lớn tiếng đáp .
"..."
Trần Niệm Khanh ngang qua cổng nhà Lục Vãn, đụng cô.
Anh nghĩ một chút :
" thấy trai đấy."
Lục Vãn: "Ồ, đừng bận tâm đến tên điên đó, thôi."
Trần Niệm Khanh thường ở khu vực , nên hai gặp chỉ đếm đầu ngón tay.
"..."
Ừm, thể hai em đúng là ruột thịt.
---
Lên tàu điện ngầm, Trần Niệm Khanh hỏi:
"Hôm nay bài kiểm tra."
" ."
Trần Niệm Khanh và hỏi tiếp:
"Nghe nhất?"
Lục Vãn thẳng thắn:
" , nhưng thứ cứ để tự nhiên."
Đây là điểm đầu của tuyến tàu, trong toa xe ít , Trần Niệm Khanh bóng của hai phản chiếu cửa sổ đối diện, :
"Nếu nhất, thì cách."
Lục Vãn nghi ngờ ngẩng đầu:
"Anh sẽ cố ý sai để nhường chứ?"
"..."
Rõ ràng .
"Điều đó quá vô lý, cần, tự dựa sức ."
Nói , Lục Vãn nghiêm túc thêm:
"Nếu , ừm, cố ý thi nhất, sẽ vui."
Trần Niệm Khanh: "Cậu sẽ vui nếu nhất ?"
Lục Vãn nghiêm túc: "Ừ."
Trần Niệm Khanh: "Nếu nhất, sẽ nghĩ cố ý nhường, và cũng vui ?"
Lục Vãn gật đầu: " ."
Trần Niệm Khanh: "..."
Lô-gíc quá tuyệt.
Vậy rốt cuộc em thế nào đây, con gái đôi khi thật là " lý lẽ".