là bảo bối của ông, thật ăn ý!
Vãn Vãn dặn ông giả vờ quen , gần chuyện, điều đó thật khó khăn với ông!
Lục Vãn: "Ngài đến phòng ghi hình ngay lập tức, chuyện cần rõ ngay."
Cô rằng chuyện giải quyết ngay tại chỗ.
Lục Vãn quá bận tâm về những lời đàm tiếu về , nhưng cô thể để ông Lục, cống hiến cả cuộc đời nghiên cứu và giữ gìn danh tiếng, bôi nhọ.
Phải rõ chuyện khi đông , để tránh những tin đồn lan rộng.
Chuyện phát triển đến mức thật sự quá kỳ cục.
Các thí sinh thể tin rằng Lục Vãn quen riêng với giám khảo và thể đề thi.
nếu về mối quan hệ đúng đắn... điều đó thật quá phi lý.
Phải rằng trường Thượng Đức mà Lục Vãn đang học, học phí và tiền học thêm mỗi năm lên tới hàng chục ngàn tệ, và phụ cũng trải qua một cuộc phỏng vấn khắt khe.
Những học sinh theo học ở đó, dù con của các doanh nghiệp lớn, thì ít nhất cũng thuộc tầng lớp trung lưu hàng đầu.
Thậm chí, nếu Lục Vãn chỉ cần một câu, sẽ nhiều sẵn sàng mở tài khoản để chuyển tiền cho cô.
Giáo sư Lục dù khí chất, nhưng tuổi tác của ông đủ để cha của Lục Vãn!
Điều xúc phạm cả hai !
Lục Vãn sang một bên, yêu cầu nhân viên gọi đạo diễn và lãnh đạo đến.
Cô là sợ phiền phức, nhưng khi phiền phức đến thì cũng đối mặt.
Khương Tuyết Dung bắt đầu lo lắng, cô lùi một bước và cẩn thận hỏi:
"Cô đang định gì? Cô định ép chương trình che giấu chuyện ?"
Lục Vãn: "Cô thật sự chắc chắn rằng thứ trong túi là thứ cô nghĩ ?"
Kiều Lam chịu nổi nữa, nhíu mày :
"Khương Tuyết Dung, cô đang phát điên ? tin nhân cách của Lục Vãn!"
" cũng tin!"
" , thể để sự thật bẻ cong như !"
" thể đó là hiểu lầm, ? Cũng thấy Lục Vãn thực sự thiết với giám khảo."
Mọi bắt đầu bàn tán.
"Nói miệng thì dễ, nếu gan thì lấy mà xem."
Khương Tuyết Dung cược tất cả ván bài .
Cô từng nghĩ rằng chuyện nắm chắc phần thắng, nhưng giờ quá nhiều bắt đầu nghi ngờ .
"Được."
Lục Vãn gật đầu.
Cô thò tay túi quần, xung quanh nín thở chờ đợi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tieu-thu-luu-lac/chuong-222.html.]
Đây ! Cuối cùng cũng đến lúc!
Trước sự chứng kiến của tất cả, Lục Vãn rút một... quả trái cây màu xanh?
Mọi : "..."
Chỉ thế thôi ? Đây là trò đùa ?
Kiều Lam khẽ hỏi:
"Cậu... để trái cây trong túi quần?"
Điều cũng quá kỳ cục .
Lục Vãn đáp: " túi xách, và túi quần của đủ lớn mà."
Mọi : "..."
Được , lời giải thích hợp lý.
Khương Tuyết Dung bối rối, lẩm bẩm:
"Không thể nào, đừng với là giám khảo đưa cho thứ ... tin."
Lục Vãn bình tĩnh trả lời:
"Tại thể? Giáo sư Lục quả phật thủ ngọt và thơm, nên thử."
Thật , đây cũng là đầu tiên cô thấy loại trái cây .
Giáo sư Lục thường mang những thứ thú vị mà ông gặp về cho cô xem, ông tính cách trẻ con và thích chia sẻ những điều mới mẻ.
Khương Tuyết Dung lắc đầu, cô còn đường lùi nữa.
"Cô nghĩ lừa ai? Tại ông đưa cho cô thứ ?"
Lục Vãn nhướng mày và :
"Cô nhận ? Giáo sư Lục họ Lục, và cũng họ Lục. Để tiết lộ cho cô nhé, giáo sư Lục một cô con gái."
Khương Tuyết Dung: "..."
Hai là cha con? Điều đó thể nào!
Những xung quanh đang theo dõi: "???"
Đây là diễn biến gì ? Sao bất ngờ thế ...
khi các thí sinh ngẫm , chuyện dường như giải thích.
Không ai cũng thích phô trương và chú ý.
Trong lúc hai đang chuyện, Lục Bách Niên và nhân viên của chương trình đến.
Lục Vãn tóm tắt ngắn gọn sự việc trong vài câu, cuối cùng kết luận:
" gian lận, giáo sư Lục gì về điều ."
Lục Bách Niên xong, lông mày ông nhíu và sang Khương Tuyết Dung:
"Cô thật là lố bịch! Làm ít nhất nguyên tắc cơ bản, sách để hiểu lý lẽ! khuyên cô nên sách, học hỏi và suy nghĩ nhiều hơn, đừng vội vàng nghi ngờ khác một cách ác ý."