Tiểu Thư Lưu Lạc - Chương 186

Cập nhật lúc: 2025-08-28 04:26:08
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/6fTjxREp2d

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ha, bạn bè thể thêm, nhưng Lục tổng thì chỉ một.

Hai đến chỗ , Harry hỏi:

"Lục tổng, uống gì?"

Lục Vãn: "Nước lọc thôi."

Chưa đầy ba mươi giây , năm, sáu ly nước lọc đưa tới.

Người cầm cốc Lục Vãn với ánh mắt đầy nhiệt tình.

Lục Vãn: "…"

Bạn bè của Harry thực sự nhiệt tình.

Harry giơ tay, đánh tay của mấy bạn:

"Tránh , đừng mà xu nịnh Lục tổng của ."

Hừ, hôm nay chắc chắn một câu chửi thề, thể .

Harry gọi nhân viên phục vụ mang đến một chai nước.

Hôm nay sẽ bảo vệ nghiêm ngặt, ai cũng đừng hòng đạt mục đích!

Ha, đưa Lục tổng tới đây là để khoe khoang, để ghen tị, chứ để những tán tỉnh.

Trong lòng đang gì, ai dám cạnh tranh thì liệu họ đủ khả năng ?

Dĩ nhiên, Harry nghĩ Trần Niệm Khanh khả năng đó, nhưng giữa Trần Niệm Khanh và Lục tổng "tình cảm", nên loại khỏi cuộc chơi.

Chiếc bánh sinh nhật ba tầng, thắp nến nhân viên phục vụ đẩy giữa sân khấu.

Đây là bánh fondant, đó một búp bê nhỏ theo hình dáng của Harry, tinh tế và dễ thương.

Harry đầu và mời bên cạnh:

"Lục tổng, cắt bánh với nhé."

Người đàn ông ở bàn bên :

"Harry, nhầm đấy? Gọi là 'Lục tổng' kỳ quá, gọi là 'tiểu khả ái' mới đúng."

Nói , nhướn mày Lục Vãn:

"Phải , tiểu khả ái?"

Lục Vãn: "…"

Không gì.

Các học sinh của trường Thượng Đức: "…"

, to gan quá nhỉ.

Harry: "…"

Thật là quá sức chịu đựng .

Harry lườm đàn ông một cái, kéo Lục Vãn giữa sân khấu.

Hôm nay là sinh nhật thứ mười tám của , Harry nghĩ ngợi ước một điều ước—cả đời thiếu “công” ở bên.

Cậu cúi đầu, nhắm mắt và thổi nến.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tieu-thu-luu-lac/chuong-186.html.]

Ánh sáng chiếu , tựa như một hoàng tử nhỏ dễ thương và tinh tế.

Dưới sân khấu, các vị khách bắt đầu reo hò.

Bầu khí hôm nay quá tuyệt vời, là một ngày đặc biệt, cơ hội hiếm , Harry Lục Vãn và :

"Ở các nước Địa Trung Hải, bạn bè thường hôn má như một phép lịch sự, thể hôn má ? Xem như quà sinh nhật hôm nay nhé."

Nụ hôn xã giao là nghi thức mà Harry thường dùng, cha là một Pháp nhiệt tình, và cũng ảnh hưởng bởi điều đó.

Một nửa ở đây từng hôn.

Lục Vãn sững một chút.

Mặc dù cô quen lắm… thôi thì cũng gì to tát.

Harry cũng là Pháp, lễ nghi bên đó khác với trong nước.

Bọn họ thực sự là bạn .

Harry thấy Lục Vãn phản đối, vui mừng định tiến tới hôn, thì bất ngờ một bàn tay từ xuất hiện che miệng , đồng thời đẩy mạnh đầu sang một bên.

Harry: "???!!!"

Bị đẩy lùi hai bước, Harry ngỡ ngàng kẻ chuyện .

Cái quái gì , nam thần, đang gì thế?

Không từ lúc nào, Trần Niệm Khanh xuất hiện sân khấu.

Sau khi đẩy Harry , thản nhiên :

"Được , nến thổi xong, mau cắt bánh ."

Cứ như thể gì cả.

Các học sinh Thượng Đức: "…"

Nam thần, lên sân khấu lúc nào , hành động nhanh quá!

đúng là !

Harry, đúng là lắm mưu nhiều kế!

Nếu chuyện chấp nhận, thì tháng sẽ xếp hàng tổ chức sinh nhật, và trong ngày đó sẽ trở thành Pháp để nhận những nụ hôn lễ nghi.

Những gì: "…"

Hóa cũng thể như , nhưng trai thật, trường Thượng Đức đúng là nơi ngọa hổ tàng long, nhiều nam thanh nữ tú ghê.

Harry: "…"

Chú gấu trúc dễ thương mới trưởng thành thực sự nhiều câu chửi thề .

Harry cảm thấy phức tạp, nam thần, hôm nay quá đáng , đúng là ỷ vẻ của để bậy.

Nếu là khác, xem mắng c.h.ế.t đó !

Trần Niệm Khanh đầu Lục Vãn:

"Đi thôi, nên cướp mất sự chú ý của nhân vật chính."

Lục Vãn tỉnh , theo bước chân của Trần Niệm Khanh trở về chỗ .

Harry cảm thấy tiếc nuối vô cùng, cơ hội như thế!

Thôi, dù cuộc đời vốn nhiều bất ngờ, nhưng vẫn mà sống tiếp.

Loading...