Anh bừng tỉnh và kinh ngạc.
Lục Vãn: “Lần cũng chụp ảnh em mà.”
Bức ảnh mà Lục Bất Du chụp cô với đầu đầy trứng.
Cô vẫn nhớ rõ điều đó, quân tử báo thù hai tháng muộn.
Lục Bất Du: “Em xóa ngay cho , là của công chúng! Anh sẽ đưa em một triệu!”
Lục Vãn: “Không, nhất là đừng chọc em nữa, nếu em sẽ bán bức ảnh cho truyền thông, chắc chắn giá sẽ cao hơn một triệu.”
Lục Bất Du: "??????"
Đây lời của con ?
"Em giỏi lắm, còn bán ảnh cho truyền thông nữa ? Còn hâm mộ , thật , đây em thần tượng ?"
Lục Bất Du hỏi.
Lục Vãn: "Anh nghĩ nhiều quá , dù em hâm mộ ngôi thì cũng thích kiểu như ."
"Miệng mà lòng , em thích thì thích ai?"
"Sao em thể thích một chiếc sạc dự phòng công cộng như chứ?"
Nói đến đây, Lục Vãn bỗng dưng tiếp lời:
"Thật em khá thích Lăng Hạc, em thấy trai, đàn ông. Anh thể xin chữ ký giúp em ?"
Lục Bất Du rằng em đang đùa ? vẻ mặt nghiêm túc của Lục Vãn, nhận cô đang thật?
"Em cái gì gọi là đàn ông ? Lăng Hạc chỉ là một gã mặt trắng thôi, thì gì ?"
Còn xin chữ ký nữa ? Thật là tiền đồ!
Không cô gái nào thể chịu việc thần tượng của chê bai, và Lục Vãn cũng ngoại lệ, dù cô luôn là một fan hâm mộ thụ động.
"Anh dựa mà là tên mặt trắng? Mặt của chẳng còn trắng hơn ?"
"Không giống , thực lực!"
"Xin , em thấy điều đó."
Lục Bất Du gần như sắp phát điên, khoanh tay Lục Vãn:
"Dù thì em cũng xóa bức ảnh đó ngay."
Lục Vãn nhún vai, cất điện thoại túi.
Rõ ràng ý định theo lời của .
"Em thật quá đáng!"
Lục Vãn thèm để ý, bước thẳng đường và vẫy một chiếc taxi.
Vì sự chậm trễ , giờ là mười giờ tối .
Chiếc taxi dừng .
Lục Vãn mở cửa xe , đó sang bên đường :
"Nếu lên, thì em sẽ tự về đấy."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tieu-thu-luu-lac/chuong-175.html.]
Lục Bất Du do dự vài giây. Cuối cùng cũng lạnh mặt trong xe.
Người lái xe từ xa thấy hai cô gái bên đường.
Hai cô gái khá cao, ăn mặc kỳ lạ nhưng dáng thì .
Vào giờ , ăn mặc như bên đường… thật khó để khiến khác liên tưởng.
Người lái xe lên tiếng hỏi:
"Hai em hả?"
Lục Bất Du tức giận, lạnh giọng :
"Lái xe thì lo mà lái! Nói nhiều gì!"
Giọng đàn ông thô lỗ của khiến tài xế giật , lập tức còn suy nghĩ lung tung nữa, và vội vàng tập trung lái xe.
Lục Vãn: "..."
Tên hôm nay mặc váy, dùng giọng thô như thế, chắc chắn gây ít ám ảnh tâm lý cho nhiều đàn ông.
Khi taxi sắp khu chung cư.
Lục Bất Du hạ cửa sổ xuống để lộ mặt, cho là cư dân của khu, để bảo vệ cho qua.
Quản lý ở đây nghiêm ngặt, bình thường chỉ chủ nhà mới tùy ý.
Bảo vệ thấy Lục Bất Du mặc váy, khuôn mặt ngay lập tức biến thành vẻ kinh hãi.
Mặc như thế thì thật sự quá đáng sợ.
Nếu rõ giới tính của Lục Bất Du, thì bảo vệ d.a.o động .
---
Khi đến cửa nhà, Lục Vãn do dự một lúc mới bước .
Lục Bá Niên hôm nay con gái sẽ ăn cùng bạn học nên sẽ về muộn.
Thấy muộn , ông cầm tách cửa.
Vừa uống đợi.
Nhìn thấy hai bước đến, Lục Bá Niên trở nên cảnh giác.
Đợi đến khi họ tiến gần, rõ hai mặt... vị giáo sư bình thường ôn hòa như ngọc, Lục Bá Niên kìm mà phun hết ngoài.
Đây là hai đứa con của ông ?
Lục Vãn và Lục Bất Du ?
Lục Vãn nhanh tay lẹ mắt tránh kịp, cô cúi xuống, thế là giáo sư Lục phun hết mặt Lục Bất Du.
Lục Bất Du lau mặt, hỏi với vẻ mặt tuyệt vọng:
"Thế nào, cha thấy bất ngờ ?"
Triệu Giai Ninh thấy động tĩnh cũng từ trong nhà bước .
Bà sững sờ vài giây sang hỏi con trai:
"Con đưa em gái ? Hôm nay nó thi xong, Lục Bất Du, con đừng quá đáng, bình thường quản con ?"