Tiểu Thư Lưu Lạc - Chương 160

Cập nhật lúc: 2025-08-28 04:25:20
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8Uw8rOeVOM

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Cái phát sóng ?

Siêu xe Harry che mặt:

“Ôi trời ơi, Lục tổng, chịu nạp tiền game thì cũng cần gấp gáp như .”

là hình ảnh khỏa của mấy nhân vật trong game bằng thật.

Cảm ơn Lục tổng!

Không đùa , khả năng quản lý cơ thể của ngôi đúng là đỉnh cao, chỉ cơ bắp... mà còn khá mịn màng nữa.

“Xin , em cố ý.”

Lục Vãn lúng túng, cô thử đắp miếng vải đó lên, nhưng chỉ vài giây rơi xuống.

thử đắp lên nữa, nhưng vài giây tuột xuống.

A...

Lục Bất Du nhíu mày Lục Vãn, cúi xuống n.g.ự.c đang lộ .

Anh lặng lẽ hạ tay xuống.

Lục Vãn: “Anh đừng cử động lung tung, cái đó… lộ .”

Trời đất, trai nhận lộ ?

Những xung quanh cảm thấy tim đập nhanh hơn, họ ghi cảnh bằng mắt !

Nam thần quốc dân đúng là hảo! Không bộ phận nào chê !

Không khí tràn ngập hormone, hình , cởi áo là lộ cơ bắp, thực sự khó mà chịu !

Bởi mới Lục tổng yêu thích lý do, vì cô lúc nào cũng nghĩ cách tạo phúc lợi cho !

Miếng vải đó Lục Vãn thử đắp lên bốn , và bốn nó đều rơi xuống.

Cuối cùng, Lục Vãn từ bỏ, quyết định tìm thứ gì đó tạm thời che cho trai.

Trong lớp bật máy lạnh, Lục Vãn nhớ rằng trong bàn của Harry một chiếc áo khoác mà thường dùng để giữ ấm khi ngủ.

“Harry, cho mượn áo khoác của ?”

“Không vấn đề gì, mang đến cho chúng lợi ích lớn như , gì mà ?”

“...”

Bàn của Harry giống như một kho hàng nhỏ, Lục Vãn lục lọi một lúc, nào là gương, túi đeo hông, xịt khoáng, kính râm... cuối cùng cũng tìm chiếc áo khoác.

Lục Vãn thừa nhận, đúng là bạn chăm chút bản còn kỹ hơn cả cô.

“Khoác cái .”

Lục Vãn cầm áo, bước tới .

Lục Bất Du lùi một bước để tránh, hừ lạnh:

“Không, dù cũng hết , cứ thế , chẳng thể khoe !”

Lục Vãn: “...”

Lại là kiểu suy nghĩ quái quỷ gì đây?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tieu-thu-luu-lac/chuong-160.html.]

Lớp học là nơi thiêng liêng, ông nội, thể để n.g.ự.c trần thế ?

Lục Vãn: “Nào, khoác áo .”

Lục Bất Du: “Không, , tránh xa .”

Lục Vãn: “...”

Buổi trưa trợ lý đến đưa nước, thấy bộ dạng của sếp mà mất vài giây mới hồn.

Chuyện gì xảy ở đây ?

Giữa ban ngày mà cũng kẻ ngoài vòng pháp luật, thèm khát thể của sếp ?

...Ồ, đúng, phim và các bạn học xung quanh đều tỏ bình tĩnh.

Trợ lý với tâm trạng phức tạp liền hỏi phim bên cạnh:

“Rốt cuộc là chuyện gì ?”

Người phim cố nín :

“Thầy Lục và bạn cùng bàn đang đùa , thầy Lục cố tình giơ cao điện thoại của Lục Vãn, hai giành giật điện thoại, và kết quả là như thế .”

Trợ lý: !!!

Thật khó tin, một đàn ông hai mươi lăm tuổi những chuyện .

Người phim bổ sung:

“Áo của thầy Lục rách, Lục Vãn định tìm một cái áo để khoác cho thầy , nhưng thầy Lục chịu.”

Trợ lý: ???

Sếp , đang nghĩ gì ? Cậu ba tuổi ? Tỉnh táo !

Lục Bất Du ngang bướng, nhất quyết khoác áo, Lục Vãn đành mặc kệ .

gánh nặng hình tượng, còn thể gì nữa đây?

May mắn là ở hàng thứ hai từ lên, quá nổi bật.

Lục Vãn chuẩn xếp thêm vài quyển sách lên bàn của để che “cảnh xuân,” tránh các thầy cô sợ khi lớp.

Là một gái thẳng, Lục Vãn giỏi trong việc dỗ dành khác.

Bên cạnh đó, trợ lý nhỏ của Lục Bất Du đang sốt sắng.

Nếu cứ để thế thì chắc chắn sẽ gây chuyện lớn!

Trợ lý nhỏ Lục Bất Du và Lục Vãn là em ruột, nhưng vì điều công khai, cũng dám , chỉ tiến tới và gọi:

“Em gái... em Lục, vài lời với em.”

Suýt chút nữa thì lỡ miệng .

Lục Vãn dậy và theo hành lang bên ngoài.

Nhìn cô gái mặt, trợ lý nhỏ chân thành :

“Xin em nhất định khuyên ông chủ chú ý giữ gìn hình tượng.”

Lục Vãn đáp: “ khuyên , nhưng chẳng tác dụng gì cả.”

Loading...