Tiểu Thư Lưu Lạc - Chương 158

Cập nhật lúc: 2025-08-28 04:25:18
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1LSDbmDgYF

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Trần Niệm Khanh Lục Vãn với ánh mắt sâu xa:

"Vậy cảm ơn xem trọng ."

Lục Vãn vẫy tay chào : "Chuyện nhỏ, đây."

Bóng dáng cô biến mất góc khuất, Trần Niệm Khanh mới thu ánh mắt của .

Nếu Lục Vãn đề nghị giả bạn trai, mà trở thành bạn gái của thật sự, thì chắc chắn sẽ đồng ý.

Nếu sớm muộn cũng sẽ ở bên , thì chẳng sớm hơn sẽ hơn ?

hiện tại thế cũng .

Dù đôi khi cũng cảm thấy sốt ruột, đến khi nào cô mới nhận ... đối xử đặc biệt với cô .

Rất đặc biệt.

---

Lục Bất Du bước phòng khách, thấy Lục Vãn đang ở bàn ăn, liền bước nhanh về phía cô.

“Sao em bỏ ?”

“Không còn chơi bóng ? Nên em tự về .”

Lục Vãn thấy câu hỏi thật kỳ quái, dù cô thì hai cũng thể rời cùng mà.

Sẽ bạn học phát hiện điểm đáng ngờ.

Thực Lục Bất Du hỏi: Em diễn xong thì bỏ , thèm xem chơi bóng là ?

nhiều cổ vũ, nhưng Lục Bất Du vẫn cảm thấy thiếu gì đó.

Lục Vãn hề tỏ chút tôn trọng nào đối với trai , chứ đừng đến ngưỡng mộ, chẳng lẽ cô nhận tỏa sáng đến mức nào ?

Rõ ràng là sáng chói đến mức thể chói mắt!

Dù gì cũng là thần tượng của hàng triệu thiếu nữ, lẽ Lục Vãn thiếu nữ?

Ồ, cô gọi là "sạc dự phòng công cộng."

Lục Bất Du càng nghĩ càng tức, liền hỏi tiếp:

“Anh cảnh cáo em, phép yêu đương sớm khi còn học trung học! Đàn ông đều thứ gì!”

Lục Vãn ngẩng đầu lên, “ông nội” gì thế?

Lục Bất Du suy nghĩ thêm bổ sung:

“Phụ nữ cũng nhiều lắm.”

“Anh im cho em nhờ.”

Lục Vãn gì hơn, tên đang ?

dậy lên lầu.

“Anh đang chuyện nghiêm túc đấy, thái độ của em là ?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tieu-thu-luu-lac/chuong-158.html.]

Lục Bất Du hét lên lưng cô.

Không nhận câu trả lời, càng bực hơn.

---

Lục Vãn tắm xong, bước khỏi phòng tắm thì thấy tiếng gõ cửa.

Cô tưởng là cha mang đồ ăn khuya đến, mở cửa thì thấy Lục Bất Du đang khoanh tay ở hành lang.

Lục Vãn theo phản xạ định đóng cửa , nhưng Lục Bất Du vội đưa tay chặn , thậm chí còn đưa một chân để ngăn cho cô đóng cửa.

“Anh chuyện với em! Để xong .”

Lục Vãn: “Vậy .”

“Anh suy nghĩ kỹ , nếu em yêu đương thì cũng , nhưng em đủ tuổi vị thành niên.”

Lục Bất Du chụm ngón tay của hai tay chạm , động tác :

“Tối đa là nắm tay thôi, 'bẹp bẹp bẹp' là , hiểu ?”

Không còn cách nào khác, hai ông bà nhà quá coi trọng chuyện , chỉ trai lên tiếng nhắc nhở thôi.

bây giờ khẩu vị giới trẻ khá đa dạng, thật bất ngờ khi cô nhiều trong trường ưa thích như thế?

Lục Vãn cau mày:

“Anh c.h.ế.t hả? Cút ngay cho !”

Tên thể bình thường chút ?

Cả ngày cứ như .

Lục Bất Du cảm nhận mối đe dọa đến tính mạng, lặng lẽ rút chân khỏi cửa.

Cửa đóng sầm .

Lục Vãn bàn học, tiếp tục sách.

Lục Bất Du ở hành lang, khoanh tay một lúc lâu, đến khi nhớ còn bài tập xong, mới vội vàng về phòng.

Lục Vãn cho xem đáp án, vì đành tự bài tập.

Ai mà ngờ , một thần tượng hàng đầu trong phòng sáng đèn đến khuya, nhăn nhó vì bài tập?

---

Sáng hôm , tại bàn ăn.

Lục Bất Du vì bài tập mà ngủ đủ giấc, ánh mắt chút mệt mỏi.

Hôm qua phân tâm vì chuyện khác, ngủ một giấc mới nhớ , trong lớp của Lục Vãn vài bạn học lắm.

“À, , trong lớp em học sinh nào thuộc diện trợ cấp ? Nếu em thấy , thì thể đề nghị với hội đồng quản trị trường để hủy bỏ kế hoạch trợ cấp .”

Lục Bất Du với giọng điệu thản nhiên.

Từ nhỏ, điều kiện vật chất vượt trội, cha cung cấp sự hỗ trợ hợp lý, vì luôn tự tin, dám dám .

Loading...