Harry: "Ừm... cũng thể?"
Lục Vãn: "Anh chê ?"
"Không , lẽ chỉ là thấy phù hợp thôi."
Lục Vãn: "Sao phù hợp? thấy hợp!"
Harry : "Cậu cũng cần để tâm quá, hoặc thể chủ động thể hiện ưu điểm của ."
Lục Vãn nghiêm túc suy nghĩ và cảm thấy cần tranh thủ cơ hội.
Ngoại trừ Hứa Yêu khó đánh khó mắng và Tô Nạo kiên trì, thì vẫn thường đến tỏ tình với cô.
Cả nam lẫn nữ.
Mỗi ngày nếu hai bạn học đến tỏ tình, mỗi mất 15 phút, thì tổng cộng mất đến nửa tiếng.
Thật quá lãng phí thời gian.
Lục Vãn cũng thể chỉ vài câu mà đuổi .
Có thể đối với cô, 15 phút là dài, nhưng đối phương thể suy nghĩ lâu mới đủ can đảm đến.
Thái độ từ chối rõ ràng, nhưng lời thể quá cứng rắn.
Nếu là các bạn nữ, chỉ cần rõ là , cần , cô cũng nỡ.
Tính tình Lục Vãn , hòa nhã, khiến các bạn học còn do dự cũng đua tiến tới.
Dù Lục tổng đồng ý , ít nhất cũng để hối tiếc!
Mỗi ngày lãng phí nửa giờ từ chối khác, một tuần là ba, bốn tiếng, một tháng là mười sáu tiếng.
Nếu dùng để học từ vựng, cô thể học thêm hàng trăm cụm từ.
Thật sự đáng.
Lục Vãn dậy, đúng , cô thể hiện tài năng của —bóng rổ.
Giữa giờ nghỉ, Lục Vãn bước sân yêu cầu chơi thêm một nữa.
Dẫn bóng qua chỉ mất vài phút, khớp với giờ nghỉ giữa hiệp.
Đề nghị đội bóng rổ đồng ý, khi thấy cô sân, náo nhiệt hẳn lên.
Lục Vãn nhận lấy quả bóng ném qua, ánh mắt quét qua một vòng tìm thấy Trần Niệm Khanh.
Cô mỉm với : Đã đến lúc thể hiện kỹ năng thực sự .
Lần , Lục Vãn dẫn bóng qua còn mạnh mẽ hơn , vì cô dốc lực, nhanh chóng chỉ còn một mặt, khi Lục Bất Du đến cướp bóng, Lục Vãn né sang bên cạnh.
Cả hai đều nhượng bộ, và va chạm với .
Vì thắng, Lục Vãn xô Lục Bất Du lùi một bước, đúng lúc phía là Hứa Yêu.
Không thế nào mà cả hai cùng ngã xuống.
Lục Vãn để ý đến những thương, cô tận dụng cơ hội để bật lên ném bóng.
Ba điểm!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tieu-thu-luu-lac/chuong-156.html.]
Cả sân hò reo!
Lục Vãn đắc ý Trần Niệm Khanh, hả, cũng tệ nhỉ.
Harry lấy tay che mặt, trời ơi, là thể hiện ưu điểm theo cách .
...Cũng theo khía cạnh .
Lục tổng, quả là hổ danh là !
Lục Bất Du ôm vai: "Chết tiệt! Em là bò mà mạnh thế!"
Hứa Yêu đè xuống, đau khổ :
"Giờ mới ? Trước đây cô chơi bóng mạnh quá nên thường phản đối."
“Còn nữa, thể dậy khỏi ? Xương sườn sắp gãy !”
Harry hai ngã sân, ngôi nổi tiếng đang gã trai thẳng.
Cậu "chậc" một tiếng:
"Ồ, các ... đúng là một tư thế tệ hại."
“ sẽ chúc phúc cho các , vì dù , công 1 và công 1 cũng sẽ hạnh phúc.”
“Như thế sẽ dẫn đến việc thiếu hụt các "tổng tài", các chị em sẽ yêu lý tưởng.”
Mọi : "......"
Lại nữa ! Con đường cũ kỹ mà cũng thể chạy xe qua ?
Harry là một tay lái cừ khôi, đời con đường nào mà thể .
Lục Vãn ném quả bóng cho khác bước thẳng đến mặt Trần Niệm Khanh, hỏi:
"Thế nào?"
Trần Niệm Khanh kịp trả lời, thì bên cạnh phản ứng đầy kích động.
Trực Tử cúi đầu Trần Niệm Khanh:
"Xin Niệm Khanh-kun, hôm nay mới nhận , là kiểu mà thích, thật xin , nhưng chúng hợp ."
Mọi : "???"
Trực Tử ngượng ngùng Lục Vãn, giọng ngọt ngào :
" thích hơn, Vãn-kun, khi chơi bóng, tương tác với đúng ? Ánh mắt của thật quyến rũ! hạ gục ngay lập tức!"
Lục Vãn: "......"
Khoan , đang Trần Niệm Khanh mà.
Mọi : "???"
Chuyện gì thế , sức hút của nam thần bằng Lục tổng ?
Người ái mộ lòng đổi ngay tại chỗ ?
Harry: "À... sửa cho cô, Trực Tử tiểu thư, cô nên gọi cô là Vãn-san chứ Vãn-kun, cô cũng là con gái như cô mà."