Làm đối phương mất hứng, cô đến chơi nữa, chẳng là mất cả chì lẫn chài ?
Họ tính toán khéo léo.
Kỹ năng của Lục Vãn thật sự tồi, chỉ cần đối phương phòng thủ lỏng lẻo một chút, là cô thể dễ dàng dẫn bóng qua , các động tác đều mượt mà.
Tiếng hò hét ngừng vang lên, cả sân trở nên sôi động.
Harry huýt sáo, nếu Lục Vãn tham gia đội bóng rổ, lẽ các nhà tài trợ sẽ ùn ùn kéo đến.
"Á!"
Một tiếng hét của một cô gái thu hút sự chú ý của .
"Ố!"
Chưa kịp định thần , tiếng gào của một nam sinh vang lên.
Bắt đầu , đám đông bên ngoài sân cùng đồng thanh gào lên.
Harry bịt tai , vẻ mặt chán nản.
Mấy , chẳng lẽ đang thi xem ai gào to hơn, nghĩ rằng phần thưởng là Lục tổng ?
Nếu là , sẽ mang xe phát thanh đến luôn!
Lục Vãn qua cuối cùng, tìm thời điểm thích hợp, cô cầm bóng bằng hai tay, đầu gối khuỵu xuống bật nhảy, cổ tay xoay nhẹ khi ném bóng .
Khi quả bóng gần như sắp rổ thì một bàn tay bất ngờ xuất hiện đánh bật .
Lục Bất Du tiếp đất vững vàng, đắc ý Lục Vãn.
"Xin nhé, em qua cửa ."
Mọi : ???
Nam thần ơi, đang gì ? Sao thể ngăn cản vợ ném bóng!
Chuyện gì thế ? Nam thần, khiến khó xử đấy!
Lục Vãn nhún vai, cũng tỏ thất vọng.
"Suýt nữa thì , thôi các chơi tiếp , tớ sẽ bên ngoài xem."
Sân trường yên lặng vài giây bắt đầu náo nhiệt trở .
Tống Thiến Thiến: "Thật là ghen tị với mấy trong đội bóng rổ, cảm giác Lục tổng xô ngã thế nào nhỉ?"
"Cô giáo ơi, em học bóng rổ, vẫn kịp chứ?"
Harry thở dài, Lục tổng tiếp tục chơi bóng là đúng, như các bạn thể bảo vệ giọng của , còn thể bảo vệ màng tai.
Lục Vãn xuống sân, nhận chai nước từ ai đó đưa cho, uống chăm chú các nam sinh chơi bóng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tieu-thu-luu-lac/chuong-155.html.]
Phải rằng, Lục Bất Du chỉ là bề ngoài, mà còn vài phần kỹ năng, biểu hiện khá nổi bật.
Khuôn mặt quá mức tinh tế, trở nên nữ tính là nhờ chiều cao và vóc dáng quản lý .
Giữa trận đấu, cuối cùng hiện trường cũng lắng xuống.
Lục Bất Du đổ mồ hôi đầm đìa, cảm thấy sảng khoái, thể nhớ nổi bao lâu chơi bóng thỏa thích như .
Hôm nay đối thủ đều giỏi, cũng vì là ngôi mà nương tay.
Người phim cũng nghĩ rằng những cảnh tuyệt, tràn đầy sức sống của tuổi trẻ.
Bạn cùng bàn của Lục Bất Du thực sự là một kho báu.
Anh dám chắc rằng, khi phát sóng, cô gái sẽ thảo luận nhiều, sự phóng khoáng và tự do của cô sẽ thu hút ánh của .
Phải rằng, Lục Vãn chỉ giao tiếp tự nhiên và thoải mái với nam sinh, mà còn với các bạn nữ.
---
Giữa giờ nghỉ, vẻ như mới đến, gây một chút xôn xao.
Lục Vãn đầu thấy Trần Niệm Khanh bước tới.
Phía còn một cô gái cùng, đây từng gặp, buộc tóc đuôi ngựa đôi trông dễ thương.
Harry là một hóng hớt, ước gì thể sống ngay cạnh vườn dưa hấu để tiện “ăn dưa”, theo hướng của Lục Vãn chủ động kể:
"Cô gái đó tên là Trực Tử, là sinh viên trao đổi đến trường tuần , là thế hệ thứ ba của một tập đoàn tài chính Nhật Bản, gần đây cô thiết với Trần Niệm Khanh."
Trần Niệm Khanh tính cách lạnh lùng, các bạn khác đương nhiên dám quá cận.
Trực Tử thì khác, khi bày tỏ thích Trần Niệm Khanh, cô cứ thế theo nam thần, miệng gọi một câu "Niệm Khanh-kun."
Dù cũng là sinh viên trao đổi ngắn hạn, cũng gì, cô gái ở lâu.
Biết Trần Niệm Khanh còn độc , Trực Tử càng chủ động hơn.
Lục Vãn xong thì ngạc nhiên:
"Hóa Trần Niệm Khanh cũng nhiều theo đuổi ?"
Cô sắc mặt của đối phương, cũng là quá vui vẻ.
Harry: "Đó là điều hiển nhiên ?"
Lục Vãn hạ giọng: "Thế tại đồng ý? Anh thể đóng giả bạn trai của , bạn gái giả của , hỗ trợ lẫn mà."
Harry: "..."
Lục Vãn nghĩ ngợi hỏi tiếp:
"Hay là nghĩ đủ mạnh?"