Tiểu Thư Lưu Lạc - Chương 132

Cập nhật lúc: 2025-08-28 04:24:21
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/LZgPqoVWv

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lục Vãn giơ tay lên, bắt chước hành động của Trần Niệm Khanh , đặt ly lên trán, thấy khá dễ chịu.

Đợi đến khi bóng dáng cô biến mất trong ga tàu điện ngầm, Trần Niệm Khanh mới thu ánh , nhịp tim trở về bình thường.

... đang ?

Lục Vãn hề , suýt nữa thì mất bình tĩnh.

May mà, chỉ mới thể khiến như .

---

Khi Hứa Yêu và Tô Nạo tìm đến quán nước, chỉ thấy Trần Niệm Khanh đó.

Hứa Yêu: “Người ? Người ?”

“Cô về .”

Trần Niệm Khanh lạnh nhạt đáp một câu, đầu bước .

Rõ ràng chuyện.

Hai đó .

Hứa Yêu cau mày :

thấy gì đó đúng. Tên thành thật.”

Tô Nạo dù đồ thường phục, nhưng vẫn tẩy trang sân khấu, những mảnh kim tuyến dán ở khóe mắt phản chiếu ánh nắng, khiến đôi mắt cô trông lấp lánh, thu hút ít ánh từ qua đường.

khẽ :

“Cậu nghĩ ai cũng như .”

Tô Nạo ít khi phục ai, nhưng cô thừa nhận rằng Trần Niệm Khanh giỏi hơn cô.

Sự hiện diện của khiến cô cảm thấy thể hơn, như thể giới hạn của nâng lên vô hạn.

“Cậu thì gì chứ, lười với . Cậu cứ tự tin , nhưng đừng mơ thắng .”

Tô Nạo: “Cậu mới nên bớt tự tin , quá tự tin đấy.”

“Liên quan gì đến ! với Lục Vãn quen hơn mười năm, thể so ?”

, các mối quan hệ con hơn mười năm.”

“... Im .”

“Ha ha.”

Hai chỉ cần bất đồng quan điểm là cãi , khiến qua đường theo với ánh mắt tò mò.

Tình cờ một cặp vợ chồng trẻ ngang qua.

Người chồng :

“Nhìn mấy cặp đôi bây giờ, hễ ý là cãi , nhưng con gái cãi vẫn lợi hại hơn.”

Người vợ để tâm:

“Cặp đôi trẻ thường cãi , tuổi trẻ thật .”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tieu-thu-luu-lac/chuong-132.html.]

Hứa Yêu và Tô Nạo , thấy trong mắt đối phương đầy sự chán ghét.

Ai là cặp đôi với chứ? là thần kinh!

Họ cùng lúc "hừ" một tiếng, về hai hướng khác .

Những bài học trong sách giáo khoa trung học cũng chỉ bấy nhiêu, gần đây Lục Vãn đang tự học tiếng Pháp.

Trong trường các môn học ngoại ngữ tự chọn, tiếng Pháp và tiếng Nhật là phổ biến nhất, nhưng khóa học bắt đầu hơn một năm , Lục Vãn theo kịp tiến độ.

Tiếng Nhật lợi thế về địa lý, còn tiếng Pháp là ngôn ngữ trong giao lưu quốc tế, Lục Vãn chọn học tiếng Pháp vì cha cô tiếng Pháp lưu loát, ở nhà cô thể nhờ ông hướng dẫn.

Lục Bách Niên là một học bá năng, thông thạo bốn ngôn ngữ, nhà ông nhiều tủ sách lớn, bộ là sách của ông.

Và ông qua tất cả.

Lục Vãn tự nhận khả năng học , nhưng cô vẫn cảm thấy việc bắt đầu học tiếng Pháp là một thách thức.

Cuối tuần là thời gian rảnh rỗi hợp để học, gián đoạn bất ngờ.

Nghe thấy tiếng gõ cửa, Lục Vãn mở cửa.

Triệu Giai Ninh ở hành lang mỉm con gái:

"Con bé , hẹn bạn đến nhà chơi mà cũng quên luôn ?"

Lục Vãn: "Hả?"

"Còn ngây đấy nữa, mau quần áo xuống , hơn chục bạn đến , cả nam lẫn nữ, xem Thư Thư của chúng duyên với bạn bè, kết giao nhiều như ."

Lục Vãn ngơ ngác: "Gì cơ ạ???"

Triệu Giai Ninh xoa đầu con gái:

"Mau quần áo xuống ."

Con bé bình thường trông , giờ ngơ ngẩn thế .

Lục Vãn ngơ ngác bộ đồ ngủ xuống cầu thang.

Trong phòng khách, hơn chục đang đó.

Nhà đủ rộng, nên cũng chỗ .

Lục Vãn: "…Mọi đến ."

Tô Nạo: " , chẳng hôm qua hỏi ? Cậu , nên hôm nay tạo bất ngờ cho , đến đây khách."

Lục Vãn: "…"

Bất ngờ thì , nhưng sốc thì chắc chắn .

Vợ chồng nhà họ Lục , họ hề ngạc nhiên.

đây cũng từng một nhóm bạn đến nhà tìm Lục Bất Du chơi.

Khi đó cả nam lẫn nữ.

Từ nhỏ đến lớn, Lục Bất Du luôn là yêu thích, nhân duyên .

Thêm đó, Giáo sư Lục cũng vì quá trai nên từng nghi ngờ rằng việc học sinh yêu thích là do gương mặt, vì khả năng chuyên môn.

Loading...