Tại đau lúc nào cũng là con?
Triệu Giai Ninh thở dài, gần đây con trai cố tình giảm bớt công việc để ở nhà, mỗi khi em gái xuất hiện, quanh quẩn bên cạnh để gây chú ý.
Cách đúng, đánh thì chẳng đáng thương chút nào.
bà cũng thấy mừng, từ khi Lục Vãn trở về, khí trong nhà nhẹ nhàng hơn.
Dù chỉ cần con gái trở về, thì trái tim của cả nhà đều như một cái gai.
Bà cảm thấy chuyện con mất tích, khó tránh khỏi trách nhiệm, vì năm đó nhà họ Triệu nhắm là bà.
Giáo sư Lục thì tự trách quá chủ quan, hôm đó ông nên cùng vợ con.
Lục Bất Du gì, nhưng suốt những năm qua hối hận vì hôm đó bỏ , trông chừng em gái.
May mắn là tất cả qua.
---
Lục Vãn che ô ngoài.
Cuối tuần nên tàu điện ngầm đông, may là chỉ mười trạm là đến đích, chỉ mất hai mươi phút.
Vì hôm nay thi đấu, lượng xe Cung Thiếu Nhi đông gấp năm so với bình thường.
Người qua đường thấy tiếng nhạc phát từ hội trường, cần trong cũng là đang náo nhiệt.
Lục Vãn dừng bước, ngạc nhiên trai mặt.
“Sao đến đây?”
Trần Niệm Khanh: “Cũng giống , đến xem biểu diễn.”
Lục Vãn: “...Được thôi.”
Cô cảm thấy gì đó đúng, cô nhắc đến việc Tô Nạo mời đến xem thi đấu, nhưng bạn học hề gì.
Hai cùng .
Tống Thiến Thiến thấy Lục Vãn bước , chào hỏi:
“Sao giờ Lục tổng mới đến? đến muộn bằng đến đúng lúc, sắp đến lượt Tô Nạo , hậu trường chuẩn .”
Nhìn thoáng thấy Trần Niệm Khanh, cô bất ngờ kêu lên:
“A, hội trưởng cũng đến !”
Mười mấy học sinh trường Thượng Đức đều .
Họ đều ngạc nhiên vì sự xuất hiện của Trần Niệm Khanh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tieu-thu-luu-lac/chuong-129.html.]
Thật bất ngờ khi đến đây cùng với Lục Vãn? Sao mà họ cùng thế ?
Còn một lúc nữa mới đến lượt Tô Nạo lên sân khấu, Tống Thiến Thiến lấy điện thoại , Lục Vãn cúi đầu nhắn tin.
Tần suất cập nhật của trang chủ trường cuối tuần thường cao hơn bình thường.
Tô Nạo là nữ thần của trường, một trong những tin tức đó là cô tham gia cuộc thi hôm nay.
Chuyện vốn gì lạ, vì mỗi khi Tô Nạo tham gia cuộc thi, việc cô giành giải nhất là điều hiển nhiên.
Điều quan trọng là Lục Vãn sẽ đến xem thi đấu!
Trong trường, học sinh ủng hộ cặp đôi Lục-Tô và cặp thanh mai trúc mã gần như ngang .
Dù Lục tổng cũng tuyệt vời, ghép cặp nào cũng thích!
[Ngày Nào Cũng Buồn Ngủ: Lục Vãn đến xem thi đấu của Tô nữ thần, cặp đôi Lục-Tô phát kẹo!]
[Sư Thái Đừng Mở Đèn Là Lão Nạp: Tô Nạo gần đây quá cuốn hút! chỉ phục khi thua cô ! Công dịu dàng bụng đen x Thụ bá đạo soái khí chuẩn !]
[Ngồi Chơi Tại Chỗ Vừa Bị Ngã: Lục tổng của trai như thế ! Sao thể là thụ !]
[Sư Thái Đừng Mở Đèn Là Lão Nạp: Chính vì Lục tổng của quá trai, nên ghép cặp thế mới thú vị~]
[Thảo Nguyên Xanh: tuyên bố khóa c.h.ế.t cặp Lục-Tô! Nữ thần thành đôi! Không chơi với mấy tên lừa phỉnh to xác nữa.]
[2333: đồng ý! vẫn thích Hứa Yêu...]
[Động Một Tí Là Béo: Cặp thanh mai trúc mã tuyệt đối cúi đầu mấy thế lực ác độc của các !]
[Khói Lửa: Đánh ! Đánh ! Mau đánh !]
Hứa Yêu đang chơi bóng rổ thì nhận điện thoại của bạn nhắc nhở, gì mà lập tức bỏ .
“Cậu cố gắng giữ chặt Lục Vãn , đó trả Tô Nạo cho .”
Cậu bạn ở đầu dây bên nghiêm túc dặn dò.
Hứa Yêu: "Yên tâm, đang tới ngay."
Vũ công xoay váy, uốn eo, chiếc váy dài thật tao nhã.
Lục Vãn vốn dĩ chỉ định xem cho , nhưng ngờ Tô Nạo thực sự... tài.
Dù cô là ngoài ngành, nhưng cũng thể nhận Tô Nạo mạnh.
Khi buổi biểu diễn kết thúc, tiếng vỗ tay của khán giả cũng xác nhận điều .
Tô Nạo quần áo xong bước , đúng lúc dẫn chương trình đang thông báo điểm của cô .
Không nghi ngờ gì nữa, đây là điểm cao nhất cho đến thời điểm hiện tại, và khó vượt qua.
Tống Thiến Thiến: "Nữ thần, lợi hại quá, nãy nhiều hỏi học trường nào, tên là gì đấy!"