Trong suốt cấp ba chỉ sáu học sinh chuyên thể thao, đều nổi bật, Hứa Yêu tập luyện bài bản nhưng điểm ở nhiều môn còn cao hơn hai trong đó, tiềm năng lớn.
Hứa Yêu: “Vâng, em suy nghĩ kỹ .”
Thật đến giờ vẫn nghĩ gì, mắt cứ đặt một mục tiêu, còn thành tính .
Không thể cứ sống qua ngày như mãi.
Cậu xem bản đồ, Thanh Hoa và Bắc Thể cách gần.
Trên bản đồ sát , cách thực tế chỉ vài km, bộ là tới.
---
Ngày hội nghệ thuật của trường, tất cả các tiết học đều hủy.
Cả ngày là thời gian tự do.
Lục Vãn dành vài ngày chuẩn hết các dụng cụ.
Những thứ vốn là đồ dùng thường thấy, cũng khó tìm.
Tô Nạo giúp vẽ một cái vòng , vòng các hình vẽ kẹo khác , khách hàng thể chọn, trúng gì thì lấy cái đó.
Không ai đó hét lên một tiếng, đều đầu .
Hôm nay Tô Nạo mặc đồng phục.
Cô mặc một chiếc váy nhung đen, cổ áo và cổ tay viền ren trắng, trông ngọt ngào và trẻ trung.
Trên đầu đội băng đô đỏ, giày Mary Jane đỏ.
Làn da trắng mịn, cổ thon dài, tóc đen môi đỏ, ngũ quan tinh tế.
Cô giống như vòng hào quang, phong cách khác hẳn với những xung quanh.
Bình thường mặc đồng phục , hôm nay càng khiến thể rời mắt.
Trường quy định quanh năm đều mặc đồng phục, nhưng đối với những học sinh xuất sắc sẽ thưởng “Ngày tự do trang phục”.
Phần thưởng hấp dẫn, vì thể mặc khác biệt so với các bạn, thể hiện cá tính của .
Đây là đầu tiên Tô Nạo sử dụng đặc quyền , đối diện với ánh mắt xung quanh, cô đều mỉm .
Nhiều nam sinh ngơ ngẩn, kịp phản ứng.
Nữ sinh cũng tránh khỏi, vì các cô gái thực sự thích ngắm hơn!
Tô Nạo nhẹ nhàng bước đến bên Lục Vãn, hỏi:
“Cậu chuẩn xong ?”
Lục Vãn: “Xong , váy của lắm.”
Tô Nạo: “Đẹp đến mức nào?”
Lục Vãn nghĩ một lúc, chân thành :
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tieu-thu-luu-lac/chuong-119.html.]
“Giống như... Bạch Tuyết?”
Tô Nạo vuốt tóc tai, hai má ửng hồng, tựa như phấn má tự nhiên.
“Cậu khen khác đặc biệt, nhưng... đó là lời khen ?”
Lục Vãn: “Tất nhiên , luôn thấy Bạch Tuyết , ừm, nhất.”
Trong phim hoạt hình hồi nhỏ, Bạch Tuyết làn da trắng như tuyết, môi đỏ mọng, tóc đen, đeo băng đô đỏ.
Quá .
Đó là tiêu chuẩn thẩm mỹ ban đầu của cô, một thời gian dài, Lục Vãn đều nghĩ Bạch Tuyết là cô gái nhất thế giới.
Tô Nạo cúi đầu, ngẩng lên Lục Vãn với ánh mắt sáng rỡ:
“Cảm ơn khen.”
Các nam sinh xung quanh hít một , hôm nay nữ thần như buff thêm, sức hút thể kháng cự.
Chỉ Lục Vãn mới cô với, nếu là ... chắc chắn ôm n.g.ự.c hạnh phúc mà ngất mất!
Đây là công chúa thực sự, ngoan, nhân cách thu hút.
Chỉ cần cô mở lời, dường như dù yêu cầu gì cũng thể từ chối.
Thật sự thể vì cô mà cúi đầu, cho cô thứ, dù nữ thần bao giờ đòi hỏi.
---
Khi câu lạc bộ trượt ván đến sân thể thao, nơi bắt đầu náo nhiệt.
Kẹo vẽ, phần lớn học sinh đều thấy mới lạ, ngay lập tức nổi bật giữa các gian hàng.
Thêm đó, Tô Nạo bên cạnh, sức hút càng nhân đôi.
Mới hai mươi phút, gian hàng của câu lạc bộ trượt ván tập trung đông đúc.
Nhu cầu vượt cung, bắt đầu xếp hàng.
Trong lúc khách hàng chờ đợi, Hứa Yêu tranh thủ bán hàng của .
Vì hàng của chỉ cần nhấc lên xoắn một cái là bán nên nhiều học sinh cũng tiện mua một cái trong lúc chờ đợi.
Giá năm đồng đắt, nhưng một thùng nhỏ thể xoắn mấy trăm cái, bán ít nhất bốn ngàn đồng.
Thực sự là siêu lợi nhuận.
Hứa Yêu khỏi cảm thán, Lục Vãn đúng là thiên tài kiếm tiền!
Lục Vãn chuyên kẹo vẽ, chỉ vẽ một hình đơn giản, nhưng trong cảnh cũng đủ, gian hàng khác sushi cũng nghiệp dư.
Lúc đầu cô còn lóng ngóng, suôn sẻ.
Vẽ cái đầu tiên mất hơn mười phút, nhưng năm cái, tay nghề thuần thục, nhanh hơn nhiều.
Các bạn học cầm kẹo vẽ rời thu hút thêm khách hàng mới.