Tiểu Thư Lưu Lạc - Chương 118

Cập nhật lúc: 2025-08-28 04:21:10
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/9KUV8bsqzA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ông chủ quán nướng đề nghị, Lục Vãn từ chối, việc quá quê mùa!

Nếu bạn học thấy, cô còn mặt mũi gì nữa?

tăng lương gấp đôi cũng , cô nguyên tắc!

Ông chủ quán tăng lương lên gấp ba, Lục Vãn vui vẻ đeo kính râm, ở cửa quán cùng vài đồng nghiệp lắc lư nướng thịt...

Ngoại hình nổi bật, dáng , nhảy múa nhịp điệu, thực sự thu hút ít khách quán.

Ông chủ trả lương uổng phí.

Trước đây một thanh niên từng đánh với Lục Vãn, đó vì trộm cắp đưa trại giáo dưỡng.

Ngày đầu tù, thấy Lục Vãn - từng đánh giỏi với ... trở thành một nhảy nhót vui vẻ.

Ngay lập tức nghi ngờ thế giới .

Chỉ hơn hai năm, ngay cả bá chủ trường học cũng thành thế ?

Thanh niên từ bỏ ý định con đường cũ, quyết định học một nghề chính đáng.

Để rơi cảnh...

Sau khi bàn bạc, cũng đồng ý với đề nghị của Lục Vãn.

“Tớ đồng ý.”

“Lần chắc chắn sẽ phát tài.”

“Lục tổng dẫn chúng bay cao.”

Ra khỏi câu lạc bộ trượt ván, Lục Vãn :

“Lần sẽ phát tài, kẹo vẽ tớ sẽ bán 25 tệ một cái, nếu bán 300 cái, sẽ kiếm bảy tám ngàn.”

Chi phí thấp, cơ bản là lãi ròng.

Mười mấy năm , nuôi cô bán kẹo vẽ chỉ hai đồng một cái, năm ngoái tăng lên 15.

Nghĩ đến lễ hội nghệ thuật , các câu lạc bộ khác bán sushi đơn giản cũng 15 tệ một phần, so sánh ngang giá, Lục Vãn thấy giá của hợp lý.

Hứa Yêu: “Ừ... giờ giàu mà, còn nghĩ đến việc kiếm tiền?”

Lục Vãn: “Giàu cũng ảnh hưởng đến việc kiếm tiền mà? À, lúc đó bán kẹo mạch nha, bán năm đồng một cái.”

Kẹo mạch nha và kẹo vẽ cùng nguyên liệu, chủ yếu là mạch nha.

Làm xong đựng thùng nhỏ, rắc nhiều mè rang, ăn ngon.

Khi bán, dùng hai que tre dài xoắn , giống như kẹo mút, lúc Lục Vãn còn nhỏ chỉ bán vài xu, năm ngoái gần trường thỉnh thoảng cũng bán, tăng giá lên hai đồng nhưng vẫn đắt hàng.

Thực vị cũng bình thường, phù hợp với xu hướng ăn ít đường hiện nay, nhưng những từng thấy sẽ ăn thử cho , những từng ăn sẽ ăn để nhớ .

Hứa Yêu: “Cậu đúng là tài giỏi!”

Câu lạc bộ trượt ván đều cảm thán Lục Vãn nhiều, còn hiến kế cho câu lạc bộ.

nghĩ cách kiếm tiền... để trở thành một tên gian thương hạnh phúc.

Đến cổng trường, Hứa Yêu dừng bước:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tieu-thu-luu-lac/chuong-118.html.]

“Cậu về , tớ còn chút việc.”

“Tan học , còn việc gì?”

Hứa Yêu: “Tớ , sẽ .”

“Vậy tớ đây.”

Lục Vãn hỏi thêm, vẫy tay chào.

“Thực tớ thích .”

Nhìn cô hai bước, Hứa Yêu kìm .

Lục Vãn hỏi: “Cậu ... hội chứng yêu ?”

Hứa Yêu: “...”

Cái quái gì mà yêu .

Lục Vãn thấy như của Hứa Yêu, chắc chắn là , thì cô cũng đủ tiêu chuẩn.

Bố chăm con như .

Bạn bè xung quanh cũng trêu Lục Vãn là của Hứa Yêu.

Hai ở bên , nấu ăn là Lục Vãn, quyết định là Lục Vãn, việc cũng là Lục Vãn.

“Cậu lợi dụng tớ? Còn đổ hết việc cho tớ ?”

Lục Vãn hỏi.

Hứa Yêu: “...”

Không ! Mẹ kiếp !

---

Hứa Yêu đợi đến khi bóng Lục Vãn khuất hẳn, mới đầu trở trường.

Cậu đến sân thể dục, ánh hoàng hôn, đường chạy mấy nam sinh cao to đang chạy hăng say.

Đó là đội thể thao.

Hứa Yêu bước thẳng đến chỗ huấn luyện viên, dừng thẳng:

“Thầy ơi, em chơi bóng rổ, em cũng luyện thể thao.”

“Em quyết định ?”

Huấn luyện viên học sinh mặt, học sinh chuyển trường tuần chơi bóng rổ, ông thấy tiềm năng.

Thể chất và thể lực đều , quan trọng là học văn hóa nổi bật, thể theo con đường thể thao đại học.

Chỉ là ông đề nghị, từ chối, chỉ thể tham gia đội bóng rổ, nhưng luyện thể thao.

Lúc đó thầy bảo Hứa Yêu suy nghĩ kỹ trong một tuần trả lời, ngờ thực sự đổi quyết định.

Hồi học cấp hai Hứa Yêu còn thấp hơn Lục Vãn, nhưng mùa hè năm đó cao thêm ba cm, lên lớp mười tăng thêm mười cm.

Hồi nhỏ quá béo, khi giảm cân cũng thói quen tập thể dục.

Loading...