Lục Vãn: “Dùng cái đầu thông minh lắm của ? Làm cần trí tuệ.”
Nghe tiếng la từ tầng , giáo sư Lục hốt hoảng từ phòng việc chạy xuống.
“Có chuyện gì ? Lục Bất Du, con bắt nạt em gái hả? Con ăn đòn ?”
Lục Bất Du: “Không, là em gái bắt nạt con, con cần trị liệu tâm lý.”
“Lại linh tinh!”
Giáo sư Lục nhíu mày con trai cả, thấy con gái liền nở nụ :
“Vãn Vãn, con về , chúng ăn cơm nào.”
Lục Vãn Lục Bất Du đang bối rối, mỉm :
“Cha, hôm nay kết quả thi tháng của con.”
“Vậy , nếu con thi , điều đó nghĩa là chúng nhiều tiềm năng để tiến bộ, cha sẽ luôn ở bên con để cùng cố gắng.”
Lục Vãn: “Thật là tiến bộ, con đạt hạng ba khối.”
Giáo sư Lục ngẩn hai giây, chìm vui sướng:
“Thật ? Không hổ là con gái của cha! Con gái bảo bối của cha giỏi quá!”
Từ nhỏ đến lớn luôn nhất lớp, giáo sư Lục nhanh chóng chấp nhận sự thật .
Dù cũng là con gái của ông mà! Điều gì bất thường!
Ông nhảy lớp đều là thủ khoa các môn khoa học, hồi thi đại học của Lục Vãn cũng nhì thành phố.
Lục Bất Du thì quá bình thường, lên cấp hai mà vẫn hiểu vi phân của Thomas.
May mắn là con gái thừa hưởng trí thông minh của cả hai.
Giáo sư Lục bảng điểm của Lục Vãn, nhanh chóng điều chỉnh tâm trạng, :
“Điểm tổng hợp 282 thấp, ba môn trừ 18 điểm là nhiều, ăn xong cha sẽ xem bài kiểm tra với con.”
Lục Vãn: “Điểm tổng hợp thì còn , nhưng môn văn trừ nhiều hơn, chỉ 126 điểm, hạng nhất hơn con hơn mười điểm.”
Giáo sư Lục: “Cuối tuần chúng đến viện nghiên cứu của cha, ở đó mấy chị là thủ khoa môn văn, điểm văn đại học hơn 140, con thể trò chuyện với họ, chắc chắn họ sẽ nhiều điều để chia sẻ với con.”
Ông thể kiềm chế nổi, khoe con gái bảo bối của với tất cả đồng nghiệp và sinh viên!
Lục Vãn: “Vâng, con .”
Lục Bất Du: “???”
Anh như hiểu ngôn ngữ con nữa, cái gì gọi là 282 điểm thấp, cái gì gọi là 126 điểm là ?
Lục Vãn đang học ở ngôi trường mà đó ?
Lục Bất Du: “Đợi , cha, tại cha bao giờ mời con đến viện nghiên cứu của cha, con cũng là con của cha mà!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tieu-thu-luu-lac/chuong-115.html.]
Giáo sư Lục điềm nhiên:
“Con đến đó để gì? Con thích vật lý và hóa học mà?”
Lục Bất Du: “Không, con cũng thể việc khác mà.”
Giáo sư Lục suy nghĩ một lúc :
“Viện nghiên cứu là nơi nghiêm túc, cần biểu diễn ca múa nhạc của đoàn nghệ thuật, con đến đó gì?”
Lục Bất Du: “!!!”
Chẳng lẽ con đến đó chỉ để hát múa thôi ?
Con là thần tượng! Không đoàn nghệ thuật! Dù bản chất cũng tương tự.
Lục Bất Du ăn bữa cơm với tâm trạng phức tạp... Lục Vãn mà nên lời.
Giáo sư Lục: “Vãn Vãn, con nghĩ xem chọn chuyên ngành gì ? Có việc ở viện nghiên cứu của cha ?”
Lục Vãn: “Con nghĩ tới ạ.”
“Không , dù con vẫn còn nhỏ, thể từ từ nghĩ xem gì.”
“Sau chúng cùng một bài luận, ghi tên hai cha con, ý nghĩa, con cũng sẽ vui. Mẹ con công tác về, lát nữa chúng gọi điện cho bà , chắc chắn bà sẽ vui lắm.”
Lục Bất Du: “…”
Xin hỏi tính là trong gia đình ?
Còn mục tiêu gia đình “cùng luận văn” là gì ?
Đây là kỳ thị ?
Chuỗi sinh thái nhà họ Lục:
Triệu Tổng = Lục Vãn > Lục Bách Niên > Con rùa của Lục Vãn > Lục Bất Du tội nghiệp.
Haha, may mà Triệu Tổng công tác về, nếu tình cảnh của còn tệ hơn.
Cha con ăn xong, lên thư phòng tầng hai, quyết định trò chuyện.
Giáo sư Lục vui, thể trò chuyện với con gái về công việc và đề tài.
Lục Vãn vui, cô yêu học tập.
Chỉ Lục Bất Du chống cằm, im lặng.
Giáo sư Lục hai bước, con trai:
“Lát nữa con mang đĩa trái cây lên, buổi tối em gái con cần ăn khuya.”
Lục Bất Du: “Ơ... tại là con.”
Giáo sư Lục: “Ngay cả việc con cũng ? Cắt trái cây cần dùng đầu óc nhiều, chắc khó lắm .”
Lục Bất Du: !!!