TIỂU THƯ GIẢ MẠO - 5

Cập nhật lúc: 2025-06-25 22:08:58
Lượt xem: 467

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lâm Cao Viễn đỏ bừng cả mặt: “Vậy kỳ thi đại học, nếu em mời chị đến tiệc ăn mừng, chị đồng ý ?”

 

Nói xong còn bổ sung một câu: “Đó chính là điều em mong ước.”

 

thật ngờ thiên tài đến mức đem điều ước đặt chuyện .

 

giờ nếu từ chối thì vẻ món quà tặng là thật lòng.

 

Thế nên gật đầu: “Cố gắng thi nhé, chị sẽ đến đúng giờ.”

 

Khi cơn mưa lớn trút xuống, kỳ thi đại học rầm rộ cuối cùng cũng khép .

 

Tối hôm đó, Lâm Cao Viễn gửi thiệp mời dự tiệc, dặn nhất định đến.

 

Trước khi , gọi điện cho Lâm Mạt, kết quả cô xong liền nổ tung.

 

“Tiệc mừng cái gì, tớ !

 

“Chỉ với thành tích của Lâm Cao Viễn, ch.ó còn nhổ nước bọt, gì đáng mừng chứ.

 

“Cậu đó, tớ qua ngay cùng , để xem thằng nhóc đang định bày trò gì!”

 

Địa điểm tổ chức là biệt thự độc lập ở trung tâm thành phố, càng lái xe đến gần, Lâm Mạt càng thấy kỳ quái.

 

“Tớ nhớ chú của tớ từng mua nhà ở khu .”

 

Rồi giải thích với : “Chỗ giàu nứt đố đổ vách, nhà họ Lâm dù tiền cũng đụng đến mức .”

 

Đang nghi hoặc thì cánh cổng mở .

 

Giữa trời hè, Lâm Cao Viễn mặc nguyên bộ vest ba lớp cửa.

 

“Hạ Hạ, chị đến !”

 

Bên cạnh, Lâm Mạt bật thành tiếng: “Lâm Cao Viễn, thế trông giống ch.ó gác cửa chào khách lắm luôn á.”

 

Lâm Cao Viễn lập tức xị mặt: “Ai cho chị đến, em mời chị.”

 

“Bản tiểu thư đến thì đến, kệ mời .”

 

Nói xong liền kéo tay , đống hoa tươi bày khắp phòng khách hai tầng cao, tặc lưỡi: “Lâm Cao Viễn, cũng đấy chứ. Học hành thì dốt, mà quen cũng . Đây là nhà ai, sang thế?”

 

“Là nhà .”

 

Giọng quen thuộc khiến chợt thấy điềm .

 

cứng đờ đầu , thấy Thẩm Thanh Trạc bước tới, mắt mang ý .

 

Lâm Cao Viễn như gặp cứu tinh, vội vàng chạy .

 

“Anh rể, mau quản chị gái em .”

 

“Anh rể?!”

 

Lâm Mạt nữa nổ tung.

 

“Lâm Cao Viễn, gọi ai là rể đấy!”

 

lặng lẽ lùi về hai bước.

 

Bàn tay đột nhiên ai đó nắm c.h.ặ.t.

 

“Tiểu thư, giải thích ?”

 

9

 

Hii cả nhà iu 💖
Đọc xong thì cho tui xin vài "cmt" review nhé ạ 🌻
Follow Fanpage FB: "Dung Dăng Dung Dẻ" để cập nhật thông tin truyện mới nhé :3

Chuyện đến mà kịp phòng .

 

Tiệc ăn mừng cái gì chứ.

 

Rõ ràng là tiệc gài bẫy!

 

Lâm Cao Viễn vẫn hiểu chuyện: “Anh rể, quen Hạ Hạ ?”

 

“Lâm Cao Viễn, đầu óc em đ.á.n.h đến hỏng , bạn trai chị là nghiên cứu sinh Thanh Hoa đấy, mắt chị mù mới thích !”

 

“Ờ ha!” Lâm Cao Viễn vỗ trán, sang Thẩm Thanh Trạc, “Vậy là ai?”

 

Thẩm Thanh Trạc cũng , mắt híp , liếc thấy túi thơm trong túi .

 

Lập tức giơ tay lấy : “Cái gì đây?”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tieu-thu-gia-mao/5.html.]

“Anh , cái là Hạ Hạ tặng em…”

 

Thẩm Thanh Trạc mặc kệ, ngón tay thon dài cầm túi thơm xem tới lui, lưỡi khẽ đẩy má.

 

“Em tặng ?”

 

Mặt trắng bệch, nhưng vẫn gật đầu.

 

“Ngay cả túi bình an cũng mua lượng, Lâm Mạt — đúng, bây giờ nên gọi cô là Hạ Hạ mới đúng — rốt cuộc cô còn cái gì là thật?”

 

Sáu đôi mắt đồng loạt , môi khô khốc.

 

…”

 

“Đủ !”

 

Lâm Mạt thấy lúng túng liền lên tiếng, như nữ hiệp chắn mặt .

 

“Thẩm Thanh Trạc, đủ đấy! Đến cả bạn gái là ai còn rõ, ngu lấy tư cách gì trách .”

 

Cuối cùng Thẩm Thanh Trạc bật vì tức.

 

, là đồ ngu, đúng là đồ ngu chính hiệu!”

 

Có vài trong biệt thự vẫn hiểu chuyện, hai trai bước hỏi: “Anh Trạc, chuyện gì ? Bánh kem ở đằng chuẩn xong hết , bọn em khi nào ?”

 

Trên đầu đối phương cài một chiếc băng đô.

 

Trên đó to: “Đồng ý .”

 

Ánh đèn xanh lấp lánh chiếu lên dòng chữ, nhấp nháy liên tục.

 

Thái dương Thẩm Thanh Trạc giật giật, giơ tay gỡ băng đô xuống ném xuống đất.

 

“Tất cả cút cho .”

 

Trên đường về chẳng ai lời nào.

 

Lâm Mạt cạnh , lúng túng đến mức nên đối mặt với hai chị em họ thế nào.

 

“Lâm Mạt, tớ… xin .”

 

xua tay lia lịa.

 

“Không , chuyện xem mắt là tớ nhờ mà, coi như do tớ giật dây.”

 

cúi đầu, mắt hoe đỏ.

 

Lâm Mạt nâng mặt lên, giọng nhẹ nhàng.

 

“Hạ Hạ, thật sự .

 

“Huống chi tớ cũng cảnh nhà , mà trách chứ.”

 

Thật thì cũng chẳng gì to tát.

 

chỉ là một cô gái lớn lên ở vùng núi nghèo.

 

Không đủ tiền học, nhờ chương trình “Trường tiểu học hy vọng” tài trợ đến tận đại học.

 

Gần đây quê xảy lũ lụt nghiêm trọng.

 

Trường tiểu học của nước cuốn trôi.

 

Nhà trường tiền xây , cấp bàn gộp vài trường một.

 

Vốn thiếu tài nguyên giáo d.ụ.c, giờ khiến con đường học hành của lũ trẻ càng thêm gian nan.

 

Số tiền 500.000 “lừa” từ Thẩm Thanh Trạc, giữ đồng nào mà quyên hết cho trường. Trường thì giữ , nhưng lời dối của cũng vỡ lở.

 

lắc đầu với Lâm Mạt, trong lòng hiểu rõ.

 

Lừa là lừa , lý do gì cũng thể che giấu bản chất sai trái của nó.

 

cũng hối hận, nếu , lẽ vẫn sẽ .

 

Thấy ủ rũ, Lâm Mạt xoắn tay chợt .

 

“Thật … tớ cũng chuyện lừa .”

 

“Hả?”

 

 

Loading...