Tiểu Thư giả của Huyền môn ra tay, giới hào môn chấn động - Chương 33: Tô mẫu ra mặt, tình cảnh của Hạ Nghiên

Cập nhật lúc: 2026-04-18 15:57:21
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Bị dỗi, Phó Tư Yến vẫn ung dung thản nhiên đ.á.n.h giá Tô Vãn Đường.

 

Tiểu cô nương tuổi tác lớn, nhưng tính tình thật nhỏ, cũng khó mà nắm bắt.

 

Có lẽ là bộ dáng nghiêm túc của Tô Vãn Đường quá thú vị, Phó Tư Yến hiếm khi nổi lên tâm tư trêu đùa.

 

Đôi môi mỏng nhạt màu của cong lên ý , nhanh chậm : “Đêm khuya gối chiếc khó ngủ, đây cùng phu nhân ngắm cảnh đêm.”

 

Giọng trầm thấp dễ đầy từ tính, theo gió đêm truyền tai Tô Vãn Đường, đến mức tai nàng tê dại.

 

Không hổ là "nhân gian Phật t.ử" kiêm nam thần nhất đế đô, cho vô danh viện quý nữ điên đảo.

 

Chỉ bằng khuôn mặt quá mức nho nhã tuấn mỹ, cùng với giọng qua thể m.a.n.g t.h.a.i , mấy ai mà cầm giữ .

 

Tô Vãn Đường nheo nheo mắt, liếc xéo đàn ông đang dựa lưng ghế xe lăn với tư thái tự phụ mà ưu nhã.

 

Người uống lộn t.h.u.ố.c ?

 

Đại buổi tối nghỉ ngơi cho , thời gian đây đùa giỡn nàng.

 

Nhớ kỹ lời đồn rằng, vị Thái t.ử gia sống thanh tâm quả d.ụ.c, cấm d.ụ.c như khổ hạnh tăng.

 

Tô Vãn Đường tự giác đùa giỡn, lập tức về phía Phó Tư Yến.

 

Nàng giơ tay sờ sờ trán đối phương, tự lẩm bẩm.

 

“Không sốt a, chẳng lẽ là di chứng khi tắm t.h.u.ố.c.”

 

Địch Thanh một bên, nhịn mà co giật khóe miệng.

 

Phó Tư Yến cũng Tô Vãn Đường cho dở dở .

 

Nha đầu , tính tình thật đúng là thẳng thắn.

 

Hắn cầm tay Tô Vãn Đường xuống, véo nhẹ mu bàn tay nàng buông .

 

Động tác vô cùng tự nhiên, gì đột ngột, cũng cảm thấy mạo phạm.

 

Phó Tư Yến đột nhiên mở miệng, đầy thâm ý: “Nếu cô báo thù, thể giúp cô.”

 

Tô Vãn Đường nửa đêm ngủ , một dạo sân, chắc là chuyện gì phiền lòng.

 

Tô gia ở Nam Dương địa vị cao, chỉ giàu chứ quý.

 

Muốn giải quyết, đối với Phó gia mà chuyện gì khó.

 

Tô Vãn Đường khóe miệng nhếch lên, mặt lộ nụ độ ấm.

 

Nàng cũng nhận ân tình của Phó Tư Yến, cái cằm nhỏ nhắn tinh xảo khẽ hất lên: “Không cần, sẽ tự tiễn bọn họ xuống địa ngục.”

 

Phó Tư Yến nàng đuôi mắt giương lên, bộ dáng kiêu ngạo cuồng vọng, chỉ cảm thấy nàng giống như một con mèo nhỏ kiêu kỳ.

 

Một trận gió đêm ập đến, Phó Tư Yến lấy nắm tay che môi, khẽ ho vài tiếng, sắc mặt cũng trở nên tái nhợt.

 

Tô Vãn Đường liếc về phía Địch Thanh, thanh âm mang theo chút cảm xúc nào.

 

“Còn đẩy chủ t.ử nhà ngươi về, lạnh, hiệu quả tắm t.h.u.ố.c sẽ giảm .”

 

Ngũ quan vốn hung tướng của Địch Thanh, lập tức lộ biểu tình lo lắng, ánh mắt khẩn cầu Phó Tư Yến.

 

Phó Tư Yến đè nén cơn ho trong cổ họng, thanh âm chút suy yếu với Tô Vãn Đường.

 

“Đêm khuya, cùng về nhé?”

 

Tô Vãn Đường cự tuyệt, ba cùng về.

 

Hôm .

 

Tô Vãn Đường giường, đôi chân dài thẳng tắp kẹp lấy chăn, chậm rãi mở đôi mắt .

 

Tu vi tăng lên một cảnh giới, giấc nàng ngủ vô cùng ngon, mỗi tế bào đều đang reo hò thoải mái.

Nhất Niệm Vĩnh Hằng, theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ

 

Tô Vãn Đường dậy, vươn vai, ngáp một cái lười biếng.

 

Nàng cầm lấy điện thoại bên cạnh, phát hiện gần trưa.

 

Trên màn hình di động hiển thị hai cuộc gọi nhỡ từ nước ngoài.

 

Tô Vãn Đường thấy tên Tiêu Quân Vũ, đầu ngón tay khẽ chạm màn hình gọi .

 

Bên bắt máy tốc độ vô cùng nhanh, như là vẫn luôn chờ điện thoại của nàng.

 

“Tô gia phá sản , Hạ Nghiên trói !”

 

Trong điện thoại truyền đến giọng ngả ngớn mà đắc ý của Tiêu Quân Vũ.

 

Tô Vãn Đường đối với việc Tô gia phá sản hề bất ngờ, nàng tốc chăn dậy xuống giường, về phía phòng tắm.

 

Đôi con ngươi câu hồn của nàng lạnh đến thể đóng băng: “Người còn sống ?”

 

Giọng thanh lãnh khàn khàn, kéo âm cuối lười biếng, mang theo một hương vị độc đáo.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tieu-thu-gia-cua-huyen-mon-ra-tay-gioi-hao-mon-chan-dong/chuong-33-to-mau-ra-mat-tinh-canh-cua-ha-nghien.html.]

Tiêu Quân Vũ vội vàng : “ còn động đến cô , đây hỏi ý cô một chút, kế tiếp thế nào ?”

 

Hai ngày vội vàng gặp Tô Vãn Đường một mặt, một tin tức động trời thể oanh động bộ Nam Dương.

 

Tô Thế Hoành cùng Tô Vân Thục, cặp kế thông gian, sinh Hạ Nghiên, đứa con gái riêng.

 

Bê bối của Tô gia còn liên lụy đến hai gia tộc lớn ở Nam Dương —— Tiêu gia và Hạ gia.

 

Hạ gia Tô Vân Thục cắm sừng, Tiêu gia thì Hạ Nghiên coi như đá lót đường mà tính kế.

 

Hạ gia xuất là dòng dõi thư hương, yêu nhất là thể diện, coi trọng danh dự gia tộc.

 

Bọn họ cũng dễ chọc, khẳng định sẽ lột của Tô gia một lớp da.

 

Tiêu Quân Vũ là thừa kế duy nhất của Tiêu gia, với mức độ sủng ái của Tiêu gia chủ đối với , cũng sẽ dốc lực chèn ép Tô gia.

 

Thời điểm Tô Vãn Đường rời Nam Dương, giao cho Tiêu Quân Vũ mấy nhiệm vụ.

 

Làm cho cả Nam Dương đều , Tô Thế Hoành và Tô Vân Thục loạn, luân, Hạ Nghiên là con gái ruột của bọn họ.

 

Nếu Tiêu gia động thủ với Tô gia, thể liên hệ một chút với Hạ gia, nếu cần thiết thì hai nhà liên thủ.

 

Mục đích của Tô Vãn Đường và Tiêu Quân Vũ vô cùng nhất trí.

 

Toàn lực nghiền áp Tô gia, cho bọn họ thể sống nổi ở Nam Dương, còn nơi dung .

 

Tốt nhất là cho nhà họ Tô như ch.ó mất chủ, sống c.h.ế.t xong, ở Nam Dương mọc cánh cũng khó thoát.

 

Tiêu Quân Vũ cũng là kẻ tàn nhẫn, khi chân tướng, liền lấy danh nghĩa Tiêu gia điên cuồng trả thù Tô gia.

 

Hạ gia ở Nam Dương địa vị còn cao hơn phú hào bình thường, lực ảnh hưởng cũng dạng .

 

Khi Tiêu gia và Tô gia đang đấu đá c.h.ế.t ngừng, một cỗ lực lượng thể lay chuyển khác, cũng đang dốc sức chèn ép Tô gia.

 

Sự trả thù đến từ hai thế lực lớn, Tô gia chỉ trong hai ngày ngắn ngủi, ép đến mức thể tuyên bố phá sản.

 

Tô gia chân tuyên bố phá sản, chân Hạ Nghiên Tiêu Quân Vũ trói .

 

Tô Vãn Đường phòng tắm, bật loa ngoài điện thoại, ném nó lên bồn rửa tay.

 

Nàng giọng lạnh băng: “Anh trói , hỏi xử lý thế nào?”

 

Tiêu Quân Vũ dùng ngữ khí cà lơ phất phơ : “ đây sợ lỡ tay c.h.ế.t , nên hỏi ý cô .”

 

Tô Vãn Đường mở vòi nước, với bên : “Hạ Nghiên còn thể c.h.ế.t , mặt khác tùy chơi.”

 

Nàng vốc nước, tùy ý vỗ vài cái lên mặt, thuận tay lấy khăn lông bên cạnh lau mặt.

 

Tiêu Quân Vũ ý kiến, nhưng chút khó xử : “Vãn Đường, dì San đến tìm .”

 

Hắn do dự hai giây, : “Dì San hình như bệnh, sắc mặt trắng bệch đáng sợ.”

 

Động tác tay Tô Vãn Đường khựng , biểu tình mặt cũng chút ngẩn trong nháy mắt.

 

Nàng tiện tay ném khăn lông lên bồn rửa tay, ngữ khí chắc chắn trào phúng.

 

“Người mười mấy năm khỏi cửa, lúc tìm chắc là vì cầu tình cho Tô gia.”

 

Tiêu Quân Vũ : “ gặp bà , chỉ cách cửa một cái, bên dì San bây giờ?”

 

Tô Vãn Đường ngữ khí lạnh nhạt: “Không cần để ý, bà Tô Thế Hoành tẩy não .”

 

Tiêu Quân Vũ kinh ngạc, chắc chắn hỏi: “Thật ? Cô thật sự mặc kệ dì San?”

 

“Bà chỉ cần còn sống là , mặt khác cần xen .”

 

Tô Vãn Đường sớm La San sẽ mặt, lời nửa phần tình cảm.

 

Kiếp , nàng hãm tuyệt cảnh, cùng đường bí lối, khốn cùng thất vọng.

 

Nếu Tiêu gia tay, chỉ sợ nàng thể sinh tồn ở Nam Dương.

 

La San ruột của nàng, rõ tình cảnh của nàng, nhưng từ đầu đến cuối đều hề lộ diện.

 

Bên Tiêu Quân Vũ trầm mặc hồi lâu, trong lòng quyết định, nhanh liền chuyển đề tài.

 

“Cô bây giờ tiện video ? cho cô xem cái ho, vui vẻ một chút.”

 

Tô Vãn Đường nhướng mày, gợi lên hứng thú: “Tiện.”

 

Tiêu Quân Vũ bên lập tức cúp điện thoại, vài giây , liền gọi video call.

 

Video kết nối, Tô Vãn Đường thấy một nơi đầy rác rưởi, giống như một nhà xưởng bỏ hoang.

 

Màn ảnh hướng lên , một loạt đầu trọc xuất hiện trong màn hình.

 

Mười mấy gã đàn ông cao lớn thô kệch, ai nấy mặt đều lộ vẻ hung tướng.

 

Màn ảnh chuyển, gương mặt phong lưu kềm chế , đường nét thâm thúy của Tiêu Quân Vũ, xuất hiện màn hình.

 

Gương mặt trai của lộ nụ xán lạn: “Thế nào? Đây đều là sắp xếp cho Hạ Nghiên, đủ nghĩa khí ?”

 

 

Loading...