Mãi đến cuối giờ Thìn, Phạm Thân mới trở thức giấc.
Hắn thong thả vận lên bộ quan phục Đại lý tự, cũng chẳng lấy gì vội vã. Sau khi dùng xong bữa sáng tại Hầu phủ, mới nhàn nhạt hỏi Nghi Nhị: "Chu Tảo đến nơi ?"
Nghi Nhị cung kính đáp: "Đã tới viện cũ nhà họ Tần ạ."
Chu Tảo vốn là cháu ruột của Chu Quý phi, mấy năm qua nương nhờ uy thế của Văn Vương mà vơ vét ít của cải bất chính. Những thứ đồ vật "nhúng chàm" nhất thời thể tẩu tán, gã liền đem tất thảy giấu kín trong mật đạo của Tần phủ.
Sáng sớm nay, Phạm Thân mới cố ý để lộ phong thanh rằng Đại lý tự sắp thanh tra phủ . Những thứ đồ vật vốn chẳng thể đem ánh sáng, Chu Tảo lúc hẳn đang cuống cuồng vận chuyển chúng ngoài.
Phạm Thân cầm lấy mũ quan đặt bàn, đội ngay ngắn lên đầu sải bước cửa. Vừa bước qua ngưỡng cửa Hầu phủ, liền lạnh lùng buông một câu với Nghi Nhị: "Lũ rác rưởi đó, tuyệt đối để sống sót."
Khương Xu đêm qua trằn trọc chẳng yên giấc, vốn định bụng tới Tần phủ sẽ tìm chỗ chợp mắt một lát, nhưng Hàn Lăng nào để nàng toại nguyện.
Cô nàng cứ túm c.h.ặ.t lấy cánh tay nàng, đòi lục soát bằng sạch từng gian phòng một. Phủ hoang phế hơn mười năm trời giờ chỉ còn là một đống đổ nát, lớp tuyết dày, những căn phòng u tối càng thêm phần âm sâm, quỷ dị. Hàn Lăng suốt dọc đường bám riết lấy Khương Xu, răng đ.á.n.h cầm cập vì sợ, mà vẫn cứng đầu hướng về phía gian phòng trống mà cất tiếng gọi khẽ: "Tiểu La Bặc..."
Hàn Lăng ôm quá c.h.ặ.t khiến Khương Xu định đẩy cho dễ thở. Nào ngờ nàng động đậy, Hàn Lăng càng thêm hoảng sợ, nép hẳn nàng. Bước chân cô nàng vô tình dẫm thứ gì đó, phát tiếng "răng rắc" ch.ói tai giữa gian tĩnh mịch.
Hàn Lăng cúi đầu xuống. Thấy một khúc xương trắng vỡ vụn chân , hồn vía cô nàng phút chốc bay sạch, nhảy dựng lên thét khẽ, nhưng đôi tay vẫn túm c.h.ặ.t Khương Xu buông nửa phân. Khương Xu kéo đến loạng choạng, cả hai cùng ngã nhào lên tấm ván gỗ phía .
"Buông ..." Khương Xu nghiến răng, đang định hất cái "đỉa đói" Hàn Lăng thì bên tai chợt vang lên một tiếng động trầm đục. Bức tường mặt bỗng chốc dịch chuyển sang một bên.
Hai trân trối. Hàn Lăng ngây hồi lâu mới lẩm bẩm: "Nơi mật đạo..."
Khương Xu cũng vô cùng ngạc nhiên. Phủ bỏ hoang bao năm, mà cơ quan mật đạo vẫn còn hoạt động . Hai lồm cồm bò dậy, Hàn Lăng thận trọng ngó cái hang tối om , đột nhiên giật tay Khương Xu: "Hũ t.h.u.ố.c , xem nếu Tiểu La Bặc còn sống, liệu trốn trong ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tieu-thu-benh-kieu-ga-the-tu-hoan-kho/chuong-17-tuyet-nhuom-huyet-hong-dien-gia-gap-that.html.]
Khương Xu đáp. Hàn Lăng kéo nàng tiến lên: "Chúng xem thử ..."
Mật đạo bên trong tối đen như mực, hai theo vách tường một đoạn mới thấy thấp thoáng ánh đèn hắt tới. Đến cuối đường hầm, gian bỗng chốc bừng sáng, chẳng thấy bóng nào, chỉ thấy vàng bạc châu báu chất cao như núi. Cả hai nhất thời hình.
Dẫu là tiểu thư phủ Quốc công, quen cảnh phú quý nhưng Hàn Lăng cũng nhịn mà cảm thán: "Hóa nhà Tiểu La Bặc giàu đến thế ..."
Lời dứt, một luồng sát cơ thốc tới, Hàn Lăng kịp định thần Khương Xu đẩy mạnh sang một bên, thoát c.h.ế.t trong gang tấc mũi kiếm sắc lạnh. Đợi khi Hàn Lăng lồm cồm bò dậy, Khương Xu lao giao phong kịch liệt với mấy tên hắc y nhân.
Hàn Lăng sợ đến mức hồn xiêu phách lạc, vớ thứ gì quanh đó là ném túi bụi, tay chân luống cuống lưỡi đao sáng quắc của đối phương: "Hũ t.h.u.ố.c..."
"Ra ngoài !" Khương Xu quát lớn một tiếng. Hàn Lăng vội vã xách váy chạy thục mạng ngoài. Đám hắc y nhân lập tức đuổi theo.
Cùng lúc đó, Tưởng đại nhân của Đại lý tự dẫn quân đạp tung cửa lớn Tần gia, hô lớn: "Lục soát! Tuyệt đối để một ai chạy thoát!"
Tuyết bay đầy trời bỗng chốc ngưng bạt, tiếng đao kiếm va chạm chát chúa vang vọng khắp đại viện hoang vắng. Chu Tảo lúc chẳng còn tâm trí mà quan tâm đến Hàn Lăng, gã túm lấy hai tên tay sai mở đường m.á.u cho thoát .
Gã hoảng loạn chạy về phía cửa , định đẩy cửa thì "rầm" một tiếng, cánh cửa đá văng từ bên ngoài. Chu Tảo sững sờ, thấy Phạm Thân trong bộ quan phục uy nghiêm, thong thả bước qua ngưỡng cửa thấp bé. Hắn dẫm lên lớp tuyết dày, sừng sững mặt gã, khóe môi khẽ nhếch: "Chu công t.ử."
Nụ lạnh lẽo vô cùng, dường như chỉ là một lớp da mặt co rúm . Chu Tảo thấy lạnh sống lưng, nhưng khi nhớ Phạm Thân là của ai, gã mới dần trấn tĩnh, tiến lên xu nịnh: "Đại... Đại nhân đến thật đúng lúc, Tần gia quả thực vẫn còn sống..."
"Vậy ?"
Chu Tảo gật đầu lia lịa: "Hạ quan tận mắt thấy, ngay... ngay bên trong ." Gã chẳng màng gì nữa, chỉ mượn tay Phạm Thân diệt khẩu kẻ trong mật đạo. "Phạm đại nhân hãy mau bắt thích khách, cung báo cho mẫu ..."
Chu Tảo dứt lời, định lách qua thì Phạm Thân nhẹ giọng: "Đợi chút."
Chu Tảo . Phạm Thân thần sắc như thường, thong thả rút thanh trường kiếm từ tay Nghi Nhị. Chu Tảo cứ ngỡ định hỏi gì đó: "Phạm đại nhân còn..."
Lời dứt, mũi kiếm trong tay Phạm Thân đột ngột đảo ngược, đ.â.m thẳng l.ồ.ng n.g.ự.c gã. Máu tươi trào , nhỏ xuống lớp tuyết trắng tinh khôi, đỏ đến ch.ói mắt.