Tiểu Thư Bệnh Kiều Gả Thế Tử Hoàn Khố - Chương 12.1

Cập nhật lúc: 2026-03-08 08:56:28
Lượt xem: 12

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Phạm Thân khẽ nghiêng đầu, trong lòng nhận định. Quả nhiên là nhát gan... Khương gia dù cũng là môn hộ nhỏ, cô nương nuôi dưỡng vẫn mang theo vài phần khí chất tiểu gia bích ngọc, chịu nổi sóng gió.

"Thân thể khá hơn chút nào ?"

Khương Xu vẫn đang ngừng suy đoán xem liệu đ.á.n.h điều gì , câu hỏi thì ngẩn . Một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng khiến nàng đổ mồ hôi hột. Mọi lo âu lúc đều nỗi khiếp sợ về cái hỏa lò và chiếc áo choàng suýt nàng c.h.ế.t ngạt ban nãy lấn át, nàng vội vàng gật đầu: "Đa tạ Thế t.ử gia, Khương Xu khỏe hơn nhiều ..."

"Ừ." Phạm Thân thu hồi ánh mắt. "Đã cung , thì đến sân mã cầu xem một lát."

Đảm lượng nhỏ, thì càng cho mở mang tầm mắt. Để về Hầu phủ, nàng đến mức rụt rè, khiến mất mặt.

Khương Xu kinh ngạc ngước mắt, sự hoảng hốt hiện rõ mồn một: "Ta..."

"Không cần sợ, cứ theo ." Phạm Thân đợi nàng từ chối, cúi xuống nắm lấy cổ tay nàng định rụt , buông một câu với Nghi Nhị: "Đến sân mã cầu."

Khương Xu cơ hội phản kháng, đành c.ắ.n răng lên xe. Cũng may, chiếc hỏa lò dọn từ lúc nào, Phạm Thân cũng bắt nàng khoác chiếc áo choàng nặng nề nữa. So với lúc đến, nàng cảm thấy dễ thở hơn bội phần.

Bánh xe nữa nghiến nền gạch vàng, rèm che bên tay nàng phấp phới theo nhịp rung. Khương Xu chằm chằm khe hở , cuối cùng nhịn mà đưa ngón tay khẽ vén một góc, nghiêng đầu ngoài.

Nàng hề dối , đây quả thực là đầu nàng cung. Nhìn những bức tường đỏ cao ngất ngưỡng ánh mặt trời ch.ói chang, nàng cảm thấy lóa cả mắt. Xem một nửa, nàng vội thu hồi tầm mắt, thầm nghĩ hiểu vì Hàn Lăng cứ nhất quyết chui đầu đây. Tường thành cao đến thấy đỉnh, so với viện tường nhà họ Khương thì đúng là một trời một vực. Cao thế ... khinh công e là khó mà leo lên nổi.

Phạm Thân bên cạnh định nhắm mắt dưỡng thần, thấy ánh sáng trong xe đột nhiên hắt mạnh hơn, mở mắt sang . Khương Xu vặn buông rèm xuống, mắt nắng chiếu nên hoa lên, đang dùng khăn lụa thấm khóe mắt.

Phạm Thân vốn thích ép quá đáng, nhưng hôm nay là đầu phá lệ.

"Bên ngoài là Lãnh cung." Hắn " bụng" giới thiệu một câu.

Khương Xu giật : "A..."

Mọi lời định tiếp theo của Phạm Thân đều nuốt ngược trong. chịu nổi một chút dọa dẫm nào mà...

"Sợ thì đừng ngoài."

Khương Xu lời, quy quy củ củ im trong xe. Khoảng một nén nhang , xe ngựa dừng , bên tai vang lên tiếng hò reo náo nhiệt. Sân mã cầu trông nàng chẳng buồn quan tâm, xuống xe vội vã bám sát lưng Phạm Thân, coi như ồn ào xung quanh đều liên quan đến .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tieu-thu-benh-kieu-ga-the-tu-hoan-kho/chuong-12-1.html.]

Hai một một sân, ít ánh mắt tò mò đổ dồn về phía họ. Phạm Thân chỉ vị trí trang trọng ngay cạnh , nhưng Khương Xu xuống lùi , lùi vài rốt cuộc cũng đem chỗ của đặt ngay lưng .

Phạm Thân liếc ngang thấy , mới nhíu mày ngoảnh . Thấy nàng chẳng từ lôi một chiếc quạt tròn che kín mặt, chỉ để lộ đôi mắt lấp lánh, đang nghiêng đầu lén lút quan sát trận đấu từ lưng . Xem nàng cũng hăng hái lắm.

Phạm Thân thong thả dời mắt , thầm nghĩ: Xem cũng đến mức vô phương cứu chữa. Hắn cứ thế để nàng trốn lưng . Ngồi nửa canh giờ, Nghi Nhị vén rèm bẩm báo: "Đại nhân, tin tức ."

Nơi chỗ để bàn chuyện đại sự. Thấy giờ giấc cũng hòm hòm, Phạm Thân dậy bảo Khương Xu: "Hôm nay đến đây thôi, về thôi."

Khương Xu ngoan ngoãn gật đầu: "Vâng."

Xe ngựa của hai rời lâu, Văn Vương hớt hải chạy tới. Hắn vén rèm nhã gian lên, thấy bên trong trống , liền quát hỏi cung nhân đang dọn dẹp: "Phạm đại nhân ?"

"Vương gia đến chậm một bước ạ."

Văn Vương nghiến răng đá mạnh chiếc án kỷ, kịp tìm Phạm Thân, xoay lệnh cho thái giám phía , hằn học : "Hàn Lăng đang ở ? Bản vương đích gặp nàng ..."

Hắn tin là của Hàn gia thì thể đụng . Hàn lão phu nhân thì ? Chẳng qua cũng chỉ là một lão bà gần đất xa trời mà thôi. Vốn dĩ cấm túc trong cung nên cơ hội tính sổ, nàng tự dẫn xác tới đây, hỏi cho lẽ món nợ gãy tay tính thế nào.

Hàn Lăng hôm nay là giấu gia đình để cung, ngay cả Khương Xu cũng . Hàn phu nhân bao năm qua vì nàng cung nên quản thúc cực kỳ nghiêm ngặt. Nào ngờ trúng tuyển, Hàn Lăng đau lòng u sầu, tìm đến chỗ đại tỷ ở phủ Thượng thư, lóc ỉ ôi mãi mới xin một tấm thiệp mời.

"Nói , gây chuyện, xem mã cầu xong về ngay."

Hàn Lăng gật đầu như bổ củi. Thế là nàng theo chân đại tỷ phu lén lút cung. Vào cung , nàng chẳng cả, tìm Hàn Ly, cũng chẳng tìm Khương Xu, đôi mắt cứ như dán c.h.ặ.t Thái t.ử.

Nàng vốn chẳng tâm trí trò chuyện với ai, nhưng oan gia ngõ hẹp đụng trúng cháu gái của Chu Quý phi. Nhị cô nương phủ Chu Hầu nhận gương mặt , liền thốt lên kinh ngạc: "Hàn Lăng?"

Tiếng kêu kinh động cả một vùng xung quanh. Một tên thái giám của Văn Vương ngang qua thấy, lập tức chạy về bẩm báo cho chủ t.ử.

"Ngươi Hàn Lăng cung?"

"Nô tài tận tai thấy ạ."

Văn Vương mừng rỡ như điên, đầu tiên nghĩ tới chính là Phạm Thân. Hắn định để Phạm Thân bắt về Đại Lý tự thẩm vấn, nhưng vội vã tìm tới thì muộn một bước. Nếu còn đợi nữa, trận mã cầu kết thúc là hết cơ hội. Văn Vương đành đích bắt .

Loading...