Tiểu Thư Bệnh Kiều Gả Thế Tử Hoàn Khố - Chương 11: Trong xe hầm hập, ngoài điện kinh hồn

Cập nhật lúc: 2026-03-08 08:53:09
Lượt xem: 11

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/6KzdBtFgET

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Thấy nàng còn thở dốc ho hen nữa, bàn tay to lớn mới hài lòng dời : "Lạnh ?"

Khương Xu bịt c.h.ặ.t miệng mũi, thở còn thông, đang dốc sức hớp lấy từng ngụm khí trời, mà trả lời . Phạm Thân thấy , tự tay gỡ chiếc áo choàng treo vách xe, trùm kín từ đầu đến chân cho nàng.

Khương Xu thấy nặng trĩu. Một mùi hương đàn hương thanh đạm bất chợt vây hãm cánh mũi, nhưng chỉ trong chớp mắt, nàng nóng tỏa từ chiếc áo choàng bao bọc lấy, chẳng còn ngửi thấy gì nữa.

Nàng... nàng lạnh!

Thấy trong xe ngựa còn tiếng ho hen, Phạm Thân mới yên tâm cầm cuốn sách lên: "Lạnh thì bảo ."

Khương Xu im lặng, mà thực nên lời, tuyệt vọng mặt chỗ khác.

Cửa sổ xe ngựa ngay sát tay trái Khương Xu. Mỗi khi bánh xe xóc nảy, từng luồng gió mát rượi len lỏi qua khe rèm lụa hất lên chút ít. Suốt dọc đường , Khương Xu chỉ còn dựa chút gió lẻ loi để "duy trì mạng sống".

Đến khi tới hoàng cung, lưng và trán nàng lấm tấm mồ hôi nóng hổi.

Hôm nay Khương Xu cung dẫu mang danh nghĩa nhận thiệp mời xem mã cầu của Thái t.ử, nhưng thực chất chỉ để trị bệnh. Phạm Thân sớm dàn xếp thỏa, cung liền hướng thẳng tới Thái y viện.

Xe ngựa dừng cổng Thái y viện, Phạm Thân đặt cuốn sách xuống: "Đến nơi ."

Đợi hồi lâu thấy Khương Xu phản ứng, Phạm Thân xoay , liền thấy một gương mặt đỏ bừng như gạch nung, chẳng khác nào con vịt luộc chín phân nửa.

Phạm Thân ngẩn , hỏi: "Nàng chứ?"

Khóe môi Khương Xu cố gắng gượng gạo nhếch lên một cái. Nàng cúi đầu, cuống cuồng tìm cách cởi nút thắt của chiếc áo choàng mà buộc cho, nhưng đôi ngón tay lúc cứ bủn rủn, mấy bận đều trượt mất.

Phạm Thân kiên nhẫn đợi nàng một hồi, cuối cùng nhịn mà bảo: "Cứ mặc ."

"Không cần." Khương Xu giọng điệu vội vã, động tác cũng vội vã, thế là nàng thành công thắt chiếc dây áo choàng thành một cái nút c.h.ế.t.

Nghi Nhị từ bên ngoài vén rèm xe. Gió lạnh ùa cũng thể khiến Khương Xu dịu bớt cái nóng. Vừa chạm chân xuống đất, nàng cảm thấy trời đất cuồng, suýt chút nữa là vững, trong cơn nguy cấp liền tóm c.h.ặ.t lấy đai lưng quan phục của Phạm Thân.

Thân lảo đảo mấy nhịp, cuối cùng cái đầu nhỏ của nàng vẫn cứ thế đập rầm một phát tấm lưng của .

Lúc Khương Xu mở mắt nữa, nàng một chiếc giường gỗ chạm trổ tinh xảo, bên cạnh một cung nga đang túc trực.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tieu-thu-benh-kieu-ga-the-tu-hoan-kho/chuong-11-trong-xe-ham-hap-ngoai-dien-kinh-hon.html.]

"Cô nương tỉnh ?"

Khương Xu chống tay dậy, ký ức dần dần trở , mở miệng giọng chút khàn đặc vì nóng: "Đây là ?"

Cung nga mỉm đáp: "Đây là điện Ninh An."

Nói cũng như , Khương Xu vốn là cô nương khuê các từng cung, phân biệt các cung điện thâm nghiêm .

"Khương cô nương yên tâm, thái y mới khám qua, cô nương chỉ trúng nắng (thử nhiệt), gì đại ngại..." Cung nga thấy nàng dậy, vội tiến lên đỡ lấy cánh tay.

Trong phòng hỏa lò, cũng còn chiếc áo choàng nặng nề như chăn bông , thở của Khương Xu rốt cuộc cũng thuận lợi trở . Nàng đưa mắt quanh một lượt, thấy những cảnh vật xa lạ, lòng thầm lo lắng, bèn nhẹ giọng hỏi cung nga: "Phạm đại nhân ?"

Chưa kịp câu trả lời, bên ngoài vang lên tiếng bước chân. Khương Xu sang, thấy một vị quý phụ y phục lộng lẫy bước từ bình phong, mỉm : "Khương cô nương cuối cùng cũng tỉnh."

Khương Xu đầu cung, đường, cũng chẳng . Nàng chỉ thể dựa trang phục và tuổi tác để phán đoán, thầm nghĩ đây chắc hẳn là một vị phi tần nào đó, bèn hành lễ: "Nương nương."

Vị phi tần mỉm , tiến tới nắm lấy tay nàng vô cùng thiết: "Bản cung sớm Phạm đại nhân định với tiểu thư Khương gia, hôm nay duyên gặp mặt, bản cung mới hiểu tâm tư của ngài . Một đáng yêu thế , đừng là Phạm đại nhân, ngay cả bản cung cũng thấy động lòng."

Vị nương nương miệng lưỡi ngọt như mật. Khương Xu nhất thời rõ bà là phi t.ử cung nào. Hậu cung đương triều ngoài Hoàng hậu thì Chu Quý phi là tôn quý và sủng ái nhất. mặt trông tuổi tác vẻ giống.

Đang lúc ngơ ngác, một cung nga khác bước , rón rén hành lễ: "Vương phi, Phạm đại nhân tới ạ..."

Sau đó cung nga còn gì nữa, Khương Xu một chữ cũng lọt tai. Đầu nàng như tiếng nổ "uỳnh" một phát.

Vì sự thiên vị của Hoàng đế dành cho Văn Vương nên dẫu gã phong vương vẫn giữ trong cung. Cả hoàng cung chỉ duy nhất một vị Vương gia. Người thể gọi là Vương phi, chỉ thể là Văn Vương phi.

Trước khi cung, Khương Xu tính toán trăm đường nghìn kế để né tránh Văn Vương, giờ thì , cung xông thẳng hang hùm. Tự chui đầu lưới!

Khương Xu mặt cắt còn giọt m.á.u, đầu óc trống rỗng. Nàng rằng cú ngất ban nãy của tình cờ gặp đúng Văn Vương phi. Đối với Văn Vương phi mà , đây là cơ hội ngàn năm một. Trong cung lúc , ai mà chẳng bám víu lấy Phạm Thân. Một kẻ là tâm phúc của Hoàng thượng, lời khi còn nặng ký hơn cả Thái t.ử và Văn Vương. Hơn nữa, Vương gia thành đại sự , phần lớn dựa Phạm Thân.

Văn Vương phi nhiệt tình đề nghị với Phạm Thân: "Thái y viện qua kẻ phức tạp, Khương cô nương ở đây e là tiện. Nếu Phạm đại nhân chê, điện Ninh An của bản cung cũng gần ngay đây thôi."

"Làm phiền nương nương." Phạm Thân cũng từ chối, lập tức bế ngang nàng lên.

Văn Vương phi sắp xếp cho nàng ở Tây Uyển chuyên tiếp khách, đó mời thái y đến bắt mạch. Phạm Thân thì ở ngoại điện uống cùng Văn Vương. Lúc sang đây, chắc hẳn là để hỏi thăm tình hình của Khương Xu.

"Ngươi báo một tiếng, bản cung sẽ đưa Khương cô nương ngay." Vương phi dặn dò cung nga dắt Khương Xu chậm rãi ngoài, thiết trò chuyện: "Bản cung từng thấy Phạm đại nhân vì ai mà sốt sắng đến thế..."

Loading...