TIỂU THIẾU GIA HÔM NAY CŨNG BỊ BẮT ĐI TRA ÁN - 245 (1)

Cập nhật lúc: 2026-01-13 04:24:54
Lượt xem: 12

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lục Thính An mất một lúc mới hồn, đó mới nhận mặt Cố Ứng Châu tràn đầy vẻ áy náy.

 

Còn kịp gì, một lực mạnh mẽ kéo vòng ôm.

 

“Xin .” Cố Ứng Châu tựa cằm lên vai , giọng khàn khàn lời xin , “Anh nên rời .”

 

Anh đ.á.n.h giá thấp mức độ ảnh hưởng của bóng đè, thật sự ngờ nó thể ác trong thời gian ngắn như . Rõ ràng chỉ ngoài năm phút, mà suýt chút nữa khiến Lục Thính An gặp chuyện.

 

Nghe lời xin của , trong lòng Lục Thính An cũng dâng lên một chút xót xa.

 

Thực Cố Ứng Châu . Từ khi cho về chuyện bóng đè, mỗi ngủ đều rời nữa. Buổi tối chờ ngủ xong mới ngủ, buổi sáng đợi tỉnh mới vệ sinh, rửa mặt đ.á.n.h răng; đến trưa thì dù mưa gió cũng kiên trì ở bên nửa tiếng. Phải rằng vốn hề thói quen ngủ trưa.

 

So với những , mỗi giấc ngủ đều ác mộng t.r.a t.ấ.n, Lục Thính An cảm thấy cuộc sống hiện tại hạnh phúc hơn nhiều.

 

Cậu nhẹ nhàng vỗ vỗ lưng Cố Ứng Châu, hỏi:

 

“Vừa ?”

 

Cố Ứng Châu ngẩng đầu lên, cầm khăn giấy cẩn thận lau khô mồ hôi mặt , mới :

“Vệ Hành tới.”

 

Thần sắc Lục Thính An khẽ khựng :

“Đến tìm chị dâu ?”

 

Cố Ứng Châu ừ một tiếng:

“Kiều Đường chịu phối hợp, sang phòng bên cạnh hỗ trợ thẩm vấn.”

 

Anh còn gọi Kiều Đường là chị dâu nữa. Chi tiết tuy nhỏ, nhưng Lục Thính An lập tức nhận , e rằng những việc Kiều Đường vượt qua giới hạn của Cố Ứng Châu, khiến còn xem thích.

 

Đầu óc Lục Thính An vốn xoay chuyển nhanh. Nhìn biểu hiện căng thẳng của Kiều Đường bữa trưa, cùng ánh mắt kinh hãi khó tin khi cô về phía , đại khái đoán cô âm thầm chuyện gì.

 

Vệ Hành tìm đến nhà họ Cố cũng chẳng gì lạ. Dù những bên nhà họ Cố từng che giấu quan hệ của với gia tộc ở bên ngoài, Kiều Đường cũng ngoại lệ. Chỉ là chuyện rốt cuộc liên quan đến cô .

 

Lục Thính An hỏi thêm về Kiều Đường. Cậu vén chăn xuống giường, phòng tắm rửa mặt.

 

“Dùng nước ấm.” Cố Ứng Châu nhắc.

 

Lục Thính An lắc đầu, trực tiếp vốc nước lạnh tạt lên mặt. Dòng nước băng giá thấm từng lỗ chân lông, lạnh buốt đến tận xương. Cuối cùng mới cảm thấy đầu óc tỉnh táo .

 

Quay về bên giường, bàn tay ấm áp của Cố Ứng Châu bao lấy tay , ngừng truyền nhiệt sang.

 

Lục Thính An từ chối, để mặc nắm:

“Vừa rời phòng bao lâu?”

 

“Năm phút.” Cố Ứng Châu đáp cần suy nghĩ.

 

Lục Thính An cau mày:

“Chỉ năm phút thôi ?”

 

Trong mơ cảm nhận rõ dòng chảy thời gian, nhưng thể khẳng định thời gian trôi qua trong mơ tuyệt đối chỉ năm phút. Chỉ riêng thời gian mất bộ cảm giác cũng xấp xỉ năm phút, huống chi đó còn chứng kiến cảnh lột da.

 

Hung thủ hành sự vô cùng nghiêm túc, tỉ mỉ, kiểu nóng vội lấy ngay một tấm da . Hắn hưởng thụ quá trình t.r.a t.ấ.n, nên sẵn sàng bỏ thời gian.

 

Nói cách khác, thời gian trong hiện thực và trong giấc mơ hề tương đồng.

 

Điều khiến giấc mơ còn giống mơ, mà như một thời khác, tách biệt với hiện thực.

 

Không đợi Cố Ứng Châu hỏi, Lục Thính An chủ động :

“Vừa em mơ.”

 

Cố Ứng Châu lên tiếng, chỉ chăm chú .

 

“Em mơ thấy La Giảo Giảo.” Cậu .

 

Nói xong cảm thấy thật chính xác, bèn chỉnh lời:

“Em dám chắc đó là cô , nhưng trong mơ một nữ sinh lột da, hiện trường hung án là một lò mổ. Em cảm thấy đó là lò mổ bỏ hoang, vì thịt heo treo bên trong thối rữa.”

 

Hơn nữa, nghi ngờ hung thủ nhiều gây án ở lò mổ đó, nếu thì thể giải thích cuối cùng những thứ treo móc là tứ chi .

 

Nghĩ đến việc Lục Thính An chứng kiến những cảnh tượng đẫm m.á.u tàn nhẫn như trong mơ, Cố Ứng Châu nên lời, trong lòng càng thêm tự trách.

 

Lục Thính An nghiêng đầu một cái, lập tức hiểu đang nghĩ gì. Cậu trấn an, dùng ngón tay chạm nhẹ lòng bàn tay , nhẹ giọng :

“Ngẫm kỹ thì cũng hẳn là chuyện . Nếu những gì em mơ thấy đúng là La Giảo Giảo, t.h.i t.h.ể cô vứt bỏ ngoài trời, trong tình huống manh mối ít ỏi, cảnh sát khó tìm hiện trường đầu tiên. bây giờ thể khoanh vùng lò mổ để điều tra, tiết kiệm nhiều công sức.”

 

Cố Ứng Châu trầm giọng ừ một tiếng.

 

Những manh mối là đổi lấy bằng sức khỏe của Lục Thính An, thà rằng bất kỳ manh mối nào còn hơn.

 

“Có chỗ nào khỏe ?” Anh hỏi.

 

Lục Thính An định lắc đầu, nhấn mạnh:

“Thành thật ngay.”

 

Thôi , chỉ thể thật.

 

“Có choáng đầu.” Lục Thính An đáp gọn. Cảm giác giống như cả đêm thái dương căng đau, giống ngủ li bì hơn mười tiếng, đầu óc mơ màng chung là dễ chịu, còn ảnh hưởng đến việc suy nghĩ.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tieu-thieu-gia-hom-nay-cung-bi-bat-di-tra-an/245-1.html.]

so với tình trạng đây thì khá hơn nhiều. Xem thời gian bước giấc mơ trong hiện thực càng ngắn, bóng đè gây tổn thương cho càng ít.

 

Cố Ứng Châu há miệng, còn kịp gì, Lục Thính An cắt ngang:

“Đừng bệnh viện. Chỉ là ngủ đủ thôi, tối nay ngủ sớm một chút là .”

 

“……”

 

Cố Ứng Châu mở miệng khép .

 

Lục Thính An hồi tưởng cảnh tượng trong mơ, đặc biệt là tình hình bên trong căn phòng nhỏ , tiếp tục :

“Em luôn cảm thấy, trong mơ hung thủ một chuyện cực kỳ kỳ quái.”

 

Cố Ứng Châu hỏi:

“Chuyện gì?”

 

Lục Thính An trả lời ngay, mà hỏi ngược :

“Anh còn nhớ La Thuận ?”

 

Cố Ứng Châu gật đầu:

“Bạn trai của Chu Ái Văn, cũng là nạn nhân thứ hai Phùng Tứ Nguyệt g.i.ế.c.”

 

.” Giọng Lục Thính An nặng nề hơn, “Khi đó ở căn phòng tối khu Tân Hòa, chúng tìm một chiếc mặt nạ. Sau trong đoạn video , cũng thấy đeo mặt nạ khi gây án. Trước đây em nghi ngờ nếu La Thuận chỉ video để tự xem , tại dùng mặt nạ che mặt? Với kiểu như , lúc ôn quá trình phạm tội, thứ kích thích nhất hẳn là chính bản , nhưng cố tình che giấu.”

 

Sắc mặt Cố Ứng Châu cũng khá hơn:

“Tổ tình báo điều tra mạng, nhưng tìm hình ảnh tư liệu tương tự.”

 

Vì thế manh mối tạm thời gác . Trong báo cáo kết án cũng giải thích hành vi đeo mặt nạ của La Thuận, chứng cứ thì chỉ thể coi đó là sở thích cá nhân của .

 

Trước đây Lục Thính An cũng suy nghĩ quá sâu về vụ án , lẽ cũng mang chút tâm lý né tránh. Những và những việc liên quan đến bóng đè, đều hồi tưởng.

 

giấc mơ khiến thể liên kết hai vụ án với .

 

Một gánh vác quá nặng nề, liền kể hết những gì thấy trong mơ cho Cố Ứng Châu:

“Vừa em thấy một thứ tương tự mặt nạ.”

 

Cố Ứng Châu sững .

 

Lục Thính An chi tiết hơn:

“Hiện trường hung án là một căn phòng nhỏ. Em ở cửa sổ, chứng kiến bộ quá trình lột da. Sau đó phát hiện em, lập tức di chuyển tới sát cửa sổ. Áp kính là một chiếc mặt nạ hung ác. Anh mặt nạ Bác Kỳ trong kịch ? Cái đeo trông khá giống, chỉ là cặp sừng đầu nhọn hơn.”

 

“Sau khi tỉnh dậy rửa mặt, em cố gắng hồi tưởng chi tiết trong mơ. Có khả năng trong căn phòng nhỏ đó còn một thiết . Mơ hồ em nhớ từng thấy ánh phản chiếu của ống kính. Quan trọng nhất là khi tay, hung thủ thỉnh thoảng sẽ ngẩng đầu về một hướng nào đó lâu, thậm chí còn chuyện với nạn nhân. Hắn : Cô yên tâm, dáng vẻ nhất của cô sẽ nhiều thấy.”

 

Cố Ứng Châu , trong lòng vô cùng khó chịu. Nghĩ đến việc chỉ vì sự chủ quan của mà Lục Thính An trải qua những thứ , tim như kim châm đau âm ỉ lúc nào ngừng.

 

Lục Thính An chìm phân tích vụ án, để ý đến biểu cảm của , tiếp tục suy đoán của :

“Em nghĩ ở Cảng Thành chắc chắn tồn tại một tổ chức bí mật, chuyên những video tìm kiếm cái lạ đăng lên một trang web nào đó. Nội dung thể liên quan đến t.ì.n.h d.ụ.c, cũng thể là bạo lực đẫm m.á.u, chung là để thỏa mãn mặt tối tăm nhất trong lòng con . Trên trang web đó, cả lẫn xem đều ẩn danh, ngầm hiểu với mà tiến hành từng giao dịch phi pháp.”

 

Đây là suy đoán vô căn cứ. Nhiều năm , thực sự phát hiện một trang web như , tràn ngập những video bệnh hoạn, hủy tam quan và phạm pháp, chính là dark web. Máy chủ đặt ở nước ngoài, nhưng ít trong nước đăng ký thành viên, chỉ để thỏa mãn những d.ụ.c vọng tà ác sâu kín trong nội tâm.

 

Sự đáng sợ của những trang web như chỉ ở chỗ thế giới tồn tại những con ác liệt đến thế, mà còn ở chỗ ai những kẻ hoạt động đó, ngoài đời thực đang đóng vai trò gì, nắm giữ địa vị xã hội .

 

Rất thể, ban ngày họ là chồng , cha , nhân viên ưu tú; nhưng khi lưng với thế giới, màn hình máy tính, họ trở thành kẻ cướp đoạt sinh mạng vô tội. Chuyện như quá nhiều . Lòng , là thứ khó đoán nhất đời.

Nam Cung Tư Uyển

 

Lục Thính An dứt lời, liền kéo một vòng ôm.

 

Cố Ứng Châu dùng sức ôm c.h.ặ.t, bàn tay đặt gáy , ép mặt l.ồ.ng n.g.ự.c . Lục Thính An chỉ cảm thấy dần ấm lên, đầu óc càng choáng váng, bên tai là nhịp tim mạnh mẽ, đều đặn.

 

Hai tay vô thức giơ lên, vòng lấy eo , giọng trầm thấp hỏi:

“Sao ?”

 

Cố Ứng Châu ôm thật c.h.ặ.t, chỉ lặp lặp một câu:

“Xin .”

 

Ở căn phòng bên cạnh, tuy Cố Ứng Châu rời , nhưng Kiều Đường rõ ràng sợ, trở nên thành thật hơn nhiều.

Vệ Hành hỏi gì, cô liền trả lời đúng sự thật.

 

“Quan hệ giữa La Giảo Giảo và trong nhà cô hẳn là khá .”

 

“Hẳn là?” Vệ Hành tỏ vẻ nghi ngờ.

 

Kiều Đường trông vẻ bất an, sofa nhưng ánh mắt ngừng liếc về phía cửa, như thể sợ ai đó đột ngột xuất hiện. Vệ Hành tăng âm lượng nhắc nhở một câu, cô mới hồn, tiếp tục :

 

“Có một cô con gái ưu tú như , cha nào mà tự hào chứ? Không lý do gì cha La Giảo Giảo quan hệ kém với cô .”

 

Gia đình họ La ăn trong lĩnh vực bất động sản. So với nhà họ Cố và nhà họ Lục thì vẫn kém hơn ít, nhưng thể bất động sản thì về tài chính cũng xem như vững vàng. Gia đình tiền thường đặc biệt chú trọng giáo d.ụ.c con cái, một phần là để khiến cả nhà trông giống kiểu phất lên nhất thời, vì trong việc bồi dưỡng La Giảo Giảo, cha thể là vô cùng tận tâm.

 

Họ cho cô học đủ loại nghệ thuật. Ngoài múa , theo những gì Kiều Đường , La Giảo Giảo còn học đàn tranh và thư pháp, hơn nữa môn nào cũng tinh thông. Theo lời bản La Giảo Giảo từng , thành tích học tập của cô trong trường cũng vô cùng xuất sắc, năm nào cũng giành học bổng, còn từng với tư cách học sinh ưu tú lên sân khấu diễn thuyết.

 

“Mỗi tan học ở lớp múa, La Giảo Giảo đều tự đến phòng tập đón con. Có lúc cha và em trai cô cũng tới, cả nhà sẽ cùng ăn, coi như buổi tụ họp gia đình cuối tuần. Anh thử xem, mấy bậc cha chút tiền mà quan tâm con cái đến mức ? La Giảo Giảo sinh trong một gia đình như thế, còn thể cảm nhận khí gia đình ấm áp, là điều bao cầu còn .”

 

Vệ Hành đáp lời.

 

Quả thật, nhiều bậc cha tiền, bận rộn công việc sẽ ít nhiều nhãng con cái, nhưng cũng còn tùy trường hợp. Theo những gì , cha của Lục Thính An mấy chục năm như một ngày đều quan tâm con trai . Sau khi Lục Thính An ở sở cảnh sát, bác Lục còn thường xuyên mang đồ tới các phòng ban.

 

Yêu thương con cái là bản năng của nhiều bậc cha , cũng là một loại trách nhiệm. Điều đó đáng khen, nhưng cũng cần thiết tâng bốc những bậc cha bình thường lên quá cao.

 

So với bức tranh “gia đình ấm áp” mà Kiều Đường mô tả, khi tự tiếp xúc với cha La Giảo Giảo, Vệ Hành vẫn cảm thấy nguyên nhân thật sự khiến họ quan tâm đến con gái là vì giá trị lợi ích.

Loading...