“Sáng sớm hôm , qua giờ Dần, Mộ Bạch sự thúc giục của huyện lệnh, thức dậy lập đàn phép.”
Mà Lục Linh Du thì ngủ đến lúc mặt trời lên cao ba sào, đối với việc nhảy đồng thật sự chẳng hứng thú gì, cho nên khi ăn sáng xong, còn cùng Tô Tiện dạo chợ một vòng, đợi đến khi mặt trời lặn về tây, lúc mới thong dong tới tế đài.
Bên Mộ Bạch nhảy xong, sự mong đợi mòn mỏi của huyện lệnh và bách tính, cuối cùng cũng dẫn tà túy ngoài.
Tên b-éo nhỏ đưa tới một đĩa cà chua bi đặc sản địa phương, còn một chùm nho tím.
Lại như dâng bảo vật bưng lên hai cái đĩa, “Huyện Hạ An nổi tiếng nhất chính là bánh trung thu da lạnh , còn bánh Phù Dung hạt sen, tìm ông chủ từ sớm, bảo họ dùng nguyên liệu nhất, chuyên môn dựa theo khẩu vị của cô và mấy vị sư sư mà riêng đấy.”
“Còn Tuyết Sơn Vân Vụ nữa, là đồ sưu tầm riêng của huyện lệnh đại nhân, mặt dày theo tùy tùng của Mộ Bạch tìm ông xin đấy.”
Lục Linh Du mỗi thứ đều nếm một miếng, tuy sánh với linh và linh quả ở giới tu tiên, nhưng ở phàm tục giới mà , quả thực coi là thượng phẩm .
Ngay cả Tô Tiện tên b-éo nhỏ cũng thuận mắt hơn vài phần, tự ôm một đĩa bánh ngọt, ăn đến là vui vẻ.
Đinh Nhất Cốc bên cạnh tên b-éo nhỏ thật sự nhịn , rỉ tai thầm thì, đưa nghi vấn giống hệt Trương Phong và La Túc hôm qua, “Anh, cô lời hồ đồ, đáng để kết giao ?
Sao bây giờ giúp ngóng tin tức, lo ăn lo uống thế .”
Còn giống ch.ó l-iếm hơn cả hai tên Trương Phong và La Túc nữa.
Tên b-éo nhỏ vả một phát trán , “Mày dám nghi ngờ quyết định của tiểu gia.”
Đinh Nhất Cốc ôm đầu, uất ức , “Em dám , chẳng hôm qua chính ……”
Tên b-éo nhỏ lườm một cái.
Đinh Nhất Cốc nữa.
Tên b-éo nhỏ lúc mới vỗ vỗ vai , “Quản nhiều thế gì, bảo mày gì thì cứ nấy là , , chúng nếu tùy tùng của cô , mày còn thật sự tạo phản chắc?”
“Tạo phản đương nhiên là thể, nhưng mà, bộ dạng của chúng ……”
Đinh Nhất Cốc lén liếc Lục Linh Du một cái, thấy nàng chú ý tới bên , mới tiếp tục , “Không sợ đắc tội với mấy vị tôn giả ?
Chuyện của Thiên Hòa tôn giả đó, quên ?”
“Cô còn đòi so tài với Mộ Bạch nữa kìa.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tieu-su-muoi-troi-sinh-phan-cot-nu-chu-roi-xuong-ho-nang-lien-chon-dat-luon/chuong-532.html.]
Tên b-éo nhỏ chút ghét bỏ một cái, “Cái não của mày thích hợp để suy nghĩ , thôi đừng khó nữa.”
Mặc dù Lục cô nương thật với khiến vui, nhưng thực nghĩ kỹ thì cũng bình thường, nếu tùy tiện gặp một mà đem hết gia đáy khai báo, thì đúng là não, như lãnh đội, trái yên tâm .
Đừng quản nàng là dùng bí pháp gì, là thiên tài biến thái từ gia tộc ẩn thế nào , tóm thực lực bày đó là .
Đinh Nhất Cốc:
“……”
“Còn về việc đắc tội tôn giả bọn họ mà mày .”
Tên b-éo nhỏ mỉm bình thản:
“Mày tưởng cô ngốc chắc.”
Người thông minh nên , đối địch với một và đối địch với tất cả , đó là hai khái niệm khác .
Thiên Hòa tôn giả là một ngoại lệ, một là vì thực chất Thiên Hòa tôn giả gây hấn , hai là, Thiên Hòa tôn giả tuy thực lực mạnh mẽ, nhưng hẹp hòi cũng là chuyện ai nấy đều .
Nhàn Vân tôn giả và Chân An chân quân bọn họ lòng rộng rãi, yêu thương hậu bối, chuyện Đinh Nhất Cốc lo lắng sẽ xảy .
Hắn chỉ tay về phía Mộ Bạch đang giao chiến kịch liệt với tà túy bên , khẽ hiệu về phía Lục Linh Du đang nheo mắt gặm bánh ngọt cùng Tô Tiện.
“Mày xem, cô đến giờ vẫn động tĩnh gì đấy thôi.”
Đinh Nhất Cốc ngơ ngác gật đầu.
“Cho nên á, lo lắng của mày là th……”
Chữ ‘thừa’ còn khỏi miệng, liền thấy bóng dáng màu lam đột ngột lao .
Tiến thẳng về phía Mộ Bạch và tà túy.
Tên b-éo nhỏ:
……