Tiểu Sư Muội Thiên Tư Xuất Chúng, Nhưng Ngũ Hành Thiếu Đức - Chương 7

Cập nhật lúc: 2026-03-19 22:00:31
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Liễu Vô Cực!

 

Đừng quá đáng, ngươi thực sự tưởng là sợ ngươi ?”

 

“Không sợ?

 

Vậy thì chiến !”

 

Liễu Vô Cực ngạo nhiên chằm chằm đối phương, trong mắt chiến ý sục sôi.

 

Đ-ánh !

 

Đ-ánh nh-au !

 

Trận chiến giữa các đại lão là thú vị nhất đấy, Trì Vũ nắm c.h.ặ.t cổ tiên hạc, khuôn mặt nhỏ nhắn ửng hồng, tỏ vô cùng hưng phấn.

 

Tuy nhiên đợi lâu vẫn thấy hai tay.

 

“Thôi !

 

Ta chấp nhận!

 

Liễu Vô Cực, sợ ngươi, chỉ là vì chuyện mà ảnh hưởng đến quan hệ giữa hai đại tông môn chúng .

 

một điều kiện!”

 

Cân nhắc kỹ lưỡng, Huyền Thanh vẫn chọn cách nhượng bộ, nhưng bà là hạng dễ dàng chịu thiệt.

 

“Bà .”

 

Huyền Thanh chỉ tay về phía Trì Vũ, hằn học :

 

“Con tiện tỳ là kẻ phản đồ của Huyền Nguyệt Tông , hôm nay nhất định mang nó !”

 

Tính là nhất quyết g-iết ch-ết cho bằng chứ gì?

 

Trì Vũ sắc mặt sượng , nàng gần như cầu khẩn về phía Liễu Vô Cực.

 

“Ừm, cái ……”

 

Liễu Vô Cực cũng chút khó xử.

 

đây cũng là chuyện riêng của nhà , nếu cưỡng ép can thiệp thì cuối cùng cũng chút hợp lý.

 

Tất nhiên, chủ yếu vẫn là xem nàng điều .

 

Đến giờ vẫn biểu hiện gì, khó đây!

 

“Sư tôn!”

 

Kiếp lăn lộn chốn công sở nhiều năm, quan sát sắc mặt là sở trường của Trì Vũ, nàng lập tức đoán tâm tư của Liễu Vô Cực.

 

Vung tay đẩy con tiên hạc vẫn còn đang đông ngó tây bên cạnh qua:

 

“Nói thật với , đây là quà gặp mặt t.ử mang đến cho , xin nhận cho.”

 

“Ồ?”

 

Nhìn con tiên hạc mặt, mắt Liễu Vô Cực sáng rực lên.

 

Không kìm đưa tay vuốt ve bộ lông trắng muốt của tiên hạc, tán thưởng :

 

“Thật là b-éo!

 

Tốt, tuyên bố, từ giờ trở ngươi chính là đồ của Liễu Vô Cực .”

 

Chỉ một con tiên hạc mà mua chuộc ông ?

 

cũng là một vị trưởng lão, giới hạn như thực sự chứ?

 

Huyền Thanh nhịn nữa hét lên:

 

“Đó là tiên hạc của !”

 

Trì Vũ lập tức phản bác:

 

“Cái gì mà của bà?

 

Bà gọi nó một tiếng, bà xem nó thưa ?”

 

“Có lý!”

 

Liễu Vô Cực hiển nhiên xem con tiên hạc đó là đồ vật riêng của , hùa theo phụ họa, “Bà gọi một tiếng , xem nó thưa ?”

 

“Ta……”

 

Gân xanh trán Huyền Thanh giật liên hồi, tình hình hiện tại là đ-ánh thì chắc thắng , động khẩu cũng sở trường của .

 

“Được , Huyền Thanh, còn việc quan trọng cần bàn bạc với đồ nhi , bà là ngoài, ở đây chút thích hợp.”

 

Nói đến đây, giọng Liễu Vô Cực dịu , “Hay là bà đích tiễn bà?”

 

Huyền Thanh hít sâu một , cố gắng trấn tĩnh tâm trạng, chằm chằm mắt Liễu Vô Cực, nghiến răng nghiến lợi hằn học :

 

“Liễu đạo hữu hãy suy nghĩ cho kỹ!

 

Đừng trách nhắc nhở ngươi, con tiện tỳ tâm tính phản nghịch, hôm nay nó thể phản bội Huyền Nguyệt Tông , ngày mai cũng thể phản bội Vân Khê Tông của ngươi!

 

Ta khuyên ngươi nhất đừng đùa với lửa.”

 

“Bà bớt ở đó ly gián !”

 

Nhờ Liễu Vô Cực chống lưng, lá gan của Trì Vũ cũng lớn hẳn lên, vỗ ng-ực dõng dạc , “Ta sống là của Vân Khê Tông, ch-ết là ma của Vân Khê Tông!”

 

“Tình nghĩa của đối với tông môn, trời xanh mắt, nhật nguyệt chứng giám!

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tieu-su-muoi-thien-tu-xuat-chung-nhung-ngu-hanh-thieu-duc/chuong-7.html.]

Không cho phép bà phỉ báng.

 

Bà còn lỳ mặt , ăn chực ?”

 

“Được , Huyền tông chủ, mời cho!

 

Ta con nổi tiếng là hiếu khách .”

 

Hiển nhiên, Liễu Vô Cực mất hết kiên nhẫn.

 

“Được!

 

Ta chứ gì!”

 

Huyền Thanh nghiến răng nghiến lợi, miệng thì đồng ý, nhưng thừa lúc để ý đột nhiên , vung chưởng vỗ về phía Trì Vũ:

 

“Con tiện tỳ, chịu ch-ết !”

 

“Sư cứu !”

 

Sớm đoán mụ già sẽ cam tâm tình nguyện bỏ qua, Trì Vũ dứt khoát kéo Trạch Lôi chắn mặt .

 

“Ta nó……”

 

Chương 5 Này, vẫn lên xe mà

 

“Bành~”

 

Một tiếng động trầm đục vang lên, Trạch Lôi vốn kịp phản ứng giống như cánh diều đứt dây, nơi khóe môi hằn lên một đường m-áu, bay ngược ngoài.

 

“Huyền Thanh!

 

Ngay mặt mà còn đ-ánh đ-ập t.ử của , hôm nay nhất định cho bà tay!”

 

Liễu Vô Cực nổi trận lôi đình, một tiếng quát lớn, bay lao tới, kịch chiến cùng Huyền Thanh.

 

Với tu vi Kim Đan tầng tám, đối chọi trực diện với Nguyên Anh tầng ba của đối phương.

 

“Đến đúng lúc lắm!

 

Ta cũng đang thỉnh giáo xem, Liễu Vô Cực ngươi đúng như lời đồn đại là nghịch thiên như !”

 

Biết rõ trận chiến thể tránh khỏi, Huyền Thanh dứt khoát buông lỏng tay chân, chuẩn đại chiến một trận.

 

Nếu thể đ-ánh bại Liễu Vô Cực, nhất định sẽ danh tiếng vang dội, đối với sự phát triển trong tương lai của Huyền Nguyệt Tông cũng sự trợ giúp cực lớn.

 

“Như bà mong !”

 

Liễu Vô Cực bay vọt lên trung, một tay kết ấn, chậm rãi mở miệng, “Thiên địa vô cực, càn khôn hữu tự!

 

Chữ Cực, Phá Sát ——”

 

Trong sát na, gió cuốn mây tan, thiên địa biến sắc.

 

Một luồng sát ý ngập trời, bao phủ khắp nơi ập tới.

 

Khí thế cuồn cuộn khiến Huyền Thanh thầm kinh thán thôi:

 

“Xứng danh là đàn ông chiến lực mạnh nhất Vân Khê Tông, quả nhiên danh bất hư truyền!”

 

Tuy nhiên, cũng bằng giấy!

 

“Thanh Huyền Biến, khai!”

 

Ánh sáng xanh biếc bao phủ c-ơ th-ể Huyền Thanh, bà quát lớn một tiếng, lao lên nghênh chiến.

 

“Ầm ầm~”

 

Theo một tiếng nổ lớn, mặt đất chấn động, tung lên một màn bụi mù.

 

Cho đến khi bụi mù tản , một đang ôm cánh tay ngã đất, oa oa nôn m-áu ngừng.

 

Người đó chính là Huyền Thanh.

 

Huyền Thanh nghĩ đến việc sẽ thất bại, nhưng ngờ thất bại nhanh như , t.h.ả.m hại như !

 

Đây mới chỉ là một chiêu thôi mà!

 

Thật là đả kích quá !

 

Tên hung mãnh đến thế chứ?

 

“Đã phục ?”

 

Liễu Vô Cực lơ lửng trung, hai tay đút túi, lạnh lùng đối phương.

 

Một cơn gió thổi qua, những sợi tóc rối bời tung bay theo gió.

 

“Sư tôn uy vũ!”

 

Trì Vũ mắt đầy những vì nhỏ, bên cạnh ngừng vỗ tay.

 

Vào khoảnh khắc , Liễu Vô Cực chính là vị thần trong lòng nàng, thứ hai.

 

“Liễu Vô Cực!

 

Chuyện ngày hôm nay, sẽ khắc ghi trong lòng.

 

Ngày Huyền Thanh nhất định sẽ báo đáp gấp trăm !

 

Khụ khụ~”

 

Huyền Thanh gì còn mặt mũi nào mà ở nữa, ôm cánh tay, nhanh ch.óng tháo chạy, lúc cũng quên để một câu đe dọa.

 

Hôm nay thể chịu hết sự sỉ nhục.

 

 

Loading...