Nghe thấy động tĩnh, Hồng Lăng là đầu tiên chạy tới, nắm c.h.ặ.t lấy hai bàn tay nàng, vẻ mặt đầy áy náy :
“Xin , đều tại tỷ ..."
“Yên tâm ~ Tỷ cũng cố ý mà, xin gì?"
Trì Vũ thèm để ý phất phất tay, rướn cổ bên ngoài:
“Vừa nãy thứ gì sạch sẽ chạy ngang qua ?"
“Hả, đang ...
Tịnh Duyên ?"
Hồng Lăng suy nghĩ một chút, chút chắc chắn trả lời.
Ngay nãy, nàng thấy Tịnh Duyên hốt hoảng chạy ngoài, biểu cảm kinh hãi đó y hệt như lúc thấy lục sư .
“Đó là cái thứ gì thế?"
Trì Vũ chút ngơ ngác.
“Hắn là thứ..."
Nói một nửa, Hồng Lăng cảm thấy chút thỏa đáng, vội vàng đổi giọng:
“Hắn là một tiểu hòa thượng thú vị."
Tiểu hòa thượng?
Sao ở đây hòa thượng hoang thế ?
Ngay khi Trì Vũ đang thắc mắc, liền thấy tiếng Phật hiệu vang lên, ngay đó Huệ Không đại sư bước .
Phía lão còn theo một tiểu hòa thượng đang rụt cổ, vẻ mặt đầy sợ sệt.
Nhìn cái đầu trọc lóc còn đang phản quang , Trì Vũ lập tức nhận - chính là lúc nãy!
Nàng định gì thế?
Khoảnh khắc ánh mắt đối phương quét tới, Tịnh Duyên theo bản năng lấy hai tay bịt đầu .
Hắn thật sự hiểu nổi vì những , ai ai cũng sờ đầu thế?
Bản họ ?
“Lão nạp pháp hiệu Huệ Không, đây là đồ nhi nhỏ của lão nạp, Tịnh Duyên."
“Chào đại sư!
Chào tiểu sư phó!"
Trì Vũ mỉm , đáp lễ đối phương một cái.
Ánh mắt tự chủ mà đ-ánh giá tiểu hòa thượng.
Phải công nhận là trưởng thành tuấn tú.
Nếu tu, dù thế nào cũng là một hạt giống hải vương (tra nam).
Đáng tiếc quá !
Đang nghĩ ngợi lung tung thì câu tiếp theo của lão hòa thượng khiến nàng hình:
“Cô nương, con duyên với Phật môn."
Trì Vũ:
“..."
Thật là đường đột quá !
Đại sư từ mà con duyên với Phật môn ?
Đầu con cũng tròn !
Nàng vội vàng lắc đầu:
“Đại sư, con thấy lẽ là lầm !"
“Không cần con thấy."
Huệ Không đại sư vuốt chòm râu dài:
“Đạo tu la tàn hồn trong c-ơ th-ể con chính là minh chứng nhất!"
Chuyện thì liên quan gì?
Trì Vũ vô cùng khó hiểu.
Lúc nàng chợt nhớ tới lời sư tôn đó.
Lẽ nào lão chính là “cao nhân" trong miệng sư tôn!
nếu vì thế mà bắt nàng tu thì thật sự là chút khó khác .
Huệ Không đại sư dường như thể thấu hiểu tâm tư của nàng, đạm nhiên :
“Con đừng nghĩ nhiều, lão nạp cũng bắt con quy y cửa Phật."
“Phù ~" Nghe lão , Trì Vũ coi như trút gánh nặng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tieu-su-muoi-thien-tu-xuat-chung-nhung-ngu-hanh-thieu-duc/chuong-505.html.]
“Tặng con một cuốn kinh thư, con hãy chăm chỉ nghiên cứu, ắt thành tựu!"
Khi lời dứt, một cuốn kinh thư vàng óng ánh rơi xuống mặt Trì Vũ.
Phục Ma Chân Kinh!
Nhìn thấy cuốn kinh thư, nhãn cầu Tịnh Duyên suýt chút nữa rơi khỏi hốc mắt.
Chí bảo Phật môn mà cứ thế tặng ?
“Đại sư, việc thể ?
Tiểu nữ thực sự thụ chi hữu quý ạ!"
Cuốn kinh thư qua thấy tầm thường, Trì Vũ miệng thì lời khước từ nhưng hai tay tự chủ mà thu nó túi trữ vật.
Không hề lấy !
Thật sự chỉ là phản xạ điều kiện thôi mà!
“Có quả thì tất nhân, Phật dạy..."
Lão hòa thượng lầm bầm một hồi, một tràng những lời khiến hiểu thấu, đó
Chuyển chủ đề:
“Ta để Thiên Sát Huyết Linh bên cạnh con theo tu hành, con đồng ý ?"
“Việc ..."
Trì Vũ lập tức cảm thấy khó xử.
Bắt nàng đem Tiểu Ngư tu hành, nàng thực sự nỡ lòng nào.
“Lão nạp cũng tư tâm gì, con bé theo c.o.n c.uối cùng cũng là một mối ẩn họa.
Vả sự dẫn dắt đúng đắn, tốc độ tu luyện cũng cực kỳ chậm chạp..."
“Đại sư, việc con thực sự quyết định ."
Trì Vũ lắc đầu, dứt khoát tế Vạn Hồn Phiên, thả con bé ngoài.
Tiểu gia hỏa khi thấy lão hòa thượng liền lập tức nhe răng nanh.
nhanh, một đạo Phật quang, con bé liền yên tĩnh trở .
“Tiểu Ngư, con theo đại sư tu hành ?"
Trì Vũ chỉ lão hòa thượng hiền từ mặt hỏi.
Chương 390 Tiểu tăng tư chất ngu , mới đột phá Động Hư cảnh mà thôi
Tiểu gia hỏa hề đáp , chỉ trừng trừng đối phương.
Lão hòa thượng dùng những lời lẽ kỳ quái giao tiếp với nó một hồi xong, tiểu gia hỏa từ từ buông bàn tay nhỏ bé của Trì Vũ .
Tuy lòng nỡ nhưng Trì Vũ cũng để nó ở bên cạnh mà lãng phí thời gian,
Vươn tay xoa đầu nó, dịu dàng :
“Vậy hãy chăm chỉ theo đại sư tu hành."
“Oa oa ~" Tiểu gia hỏa sà lòng nàng, nức nở một trận.
Huyết lệ chảy từ trong mắt ướt đẫm áo Trì Vũ.
Nhìn thấy cảnh , Tịnh Duyên chỉ cảm thấy một trận trời đất cuồng, bịch một tiếng ngã xuống.
Bạch Tuyết thì thừa dịp tiến lên, vuốt ve cái đầu trọc .
“A Di Đà Phật!"
Huệ Không đại sư chắp hai tay , niệm Phật hiệu, “Lão nạp cũng tuyệt đối kẻ lòng sắt đ-á, mỗi dịp lễ tết, sẽ đưa con bé đến Vân Khê Tông đoàn tụ với con."
“Đại sư, ngài thật !
Thật đấy!"
Nghe thấy lời , Trì Vũ cảm động trao cho lão một tấm thẻ .
Dịp lễ tết đều thể gặp , chuyện chẳng hạnh phúc hơn Ngưu Lang Chức Nữ nhiều .
“Nào, cầm lấy những thứ , đỡ hóa duyên khắp nơi."
Sợ Tiểu Ngư nhà ngoài chịu cái khổ tiền, Trì Vũ tháo từ bên hông mười mấy cái túi trữ vật nhét thẳng tay nó.
“Ồ, đúng , còn cái nữa!"
Vạn Hồn Phiên, bình thường tiểu gia hỏa đều tu luyện ở bên trong, khi đương nhiên cũng để nó mang theo.
“A Di Đà Phật, vật trái cần thiết."
Huệ Không đại sư lắc đầu :
“Lão nạp tự sẽ dẫn dắt con bé hấp thụ linh khí trời đất để tu luyện, cần dựa vật , con cứ giữ cho ."
“Vậy thì ngài thật là lợi hại!"
Trì Vũ chân thành bày tỏ sự khâm phục.
“Nếu còn gì khác cần dặn dò, lão nạp sẽ đưa con bé một bước."