Tiểu Sư Muội Thiên Tư Xuất Chúng, Nhưng Ngũ Hành Thiếu Đức - Chương 465
Cập nhật lúc: 2026-03-19 23:00:11
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Hỏng !
Phong ấn giải !”
Hàn Thiên Nhi đang ở tít xa trong Đường Đường Ốc, nhận dị tượng từ chân trời truyền tới, sắc mặt nháy mắt đại biến.
Nàng giậm chân một cái, ngay cả linh thạch cũng kịp trả, liền vọt qua mái nhà, lấy tốc độ nhanh nhất lao về phía nơi xảy sự việc.
“Này, ngươi vẫn trả tiền !”
Tiếng hô của ông chủ mập truyền tới từ phía .
“Ghi nợ, tính luôn một thể!”
Chỉ trong vài thở, bóng dáng Hàn Thiên Nhi lướt xa hàng trăm trượng.
Nàng siết c.h.ặ.t nắm đ-ấm nhỏ, thầm nhủ:
“Hãy kiên trì cho !
Đạo sư sắp đến !”
“Lão sư, đây là...”
Ly Nguyệt vẫn luôn trốn ở chỗ tối quan sát, thấy cảnh , khuôn mặt nhỏ nhắn trở nên trắng bệch như giấy.
Vào lúc , nàng cuối cùng nhận cách giữa bản và Trì Vũ.
“Quả nhiên ngoài dự liệu của , trong c-ơ th-ể nàng phong ấn một kẻ hề đơn giản!”
Lão phụ nhân trầm giọng:
“Nguyệt nhi, nơi nên ở lâu, chúng mau thôi!”
“ mà...”
“Không nhưng nhị gì cả!”
Lão phụ nhân mạnh mẽ ngắt lời nàng, “Nghe , lúc nếu , muộn chút nữa sẽ còn cơ hội !”
“Con hiểu !”
Ly Nguyệt nặng nề gật đầu, nàng theo ý kiến của lão phụ nhân, rời khỏi chiến trường ngay lập tức.
“Yếu... ngươi , quá... yếu !”
Giọng khàn đặc phát từ miệng Trì Vũ.
Nàng chậm rãi ngẩng đầu, chạm đôi mắt đỏ ngầu như m-áu , một luồng khí lạnh xộc thẳng từ đỉnh đầu Phất Nhĩ Bì Khắc xuống tận gót chân.
“Đây... rốt cuộc là sức mạnh gì?”
Cảm giác sợ hãi bấy lâu nay tràn lên tâm trí, Phất Nhĩ Bì Khắc đôi chân tự chủ mà lùi liên tiếp vài bước về phía .
Tu vi cảnh giới của đối phương lúc thể thấu, lực chiến đấu càng là một dấu hỏi lớn.
“Tông chủ đại nhân!”
Đám trưởng lão Thái Cực Huyền Cung thấy cảnh , đồng thời bay lên phía , cùng thống nhất chiến tuyến với lão.
“Người của Vân Khê Tông quả thực là từng kẻ một đều tà môn!”
Phất Nhĩ Bì Khắc nghiến răng nghiến lợi, trong mắt lóe lên một tia âm hiểm, “Nữ t.ử quá mức yêu nghiệt!
Các ngươi hãy cùng tay, nhất định g·iết c·hết nàng ngay tại chỗ!”
“Rõ!”
“Kết trận!”
Đám trưởng lão đồng thời tay, theo các phương vị khác , vây quanh Trì Vũ.
Thất Tinh Tru Tà Trận!
Trận chiến tất sát của Huyền Cung Thất Tử.
Năm đó Nguyệt Vô Ngân khi còn trẻ từng nếm mùi đau khổ trận !
Suýt chút nữa thì mất mạng.
Không ngờ hôm nay dùng lên Trì Vũ.
“Ch-ết...”
Trì Vũ đôi môi khẽ mở, một chữ đơn giản thốt khiến tất cả mặt đều run rẩy.
“—— Trảm!”
Ánh sáng hình vòng cung màu huyết sắc rạch phá bầu trời, nơi nó qua gian đều nứt toác!
Mà Huyền Cung Thất T.ử mới bố trí xong Thất Tinh Tru Tà Trận còn kịp phản ứng đầu lìa khỏi cổ.
Trận chiến nháy mắt tan rã.
“Phụt~”
Phất Nhĩ Bì Khắc tuy sớm đề phòng nhưng khoảnh khắc ánh sáng dư âm lan tới liền phun m-áu tại chỗ, bay ngược ngoài.
Khoảnh khắc rơi xuống đất, lão gia hỏa lăn lộn dậy.
Ánh mắt về phía Trì Vũ tràn đầy kinh hãi và sợ hãi!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tieu-su-muoi-thien-tu-xuat-chung-nhung-ngu-hanh-thieu-duc/chuong-465.html.]
Vậy mà chỉ một kiếm phá vỡ Thất Tinh Tru Tà Trận, còn c.h.é.m g·iết luôn cả bảy đại trưởng lão!
Trạng thái của nàng rốt cuộc là mạnh đến mức nào?
“Yếu... quá yếu !”
Trì Vũ lẩm bẩm, nàng mỗi khi bước một bước, Phất Nhĩ Bì Khắc liền cảm thấy bản cách cái c·hết gần thêm một phần.
“Áo nghĩa - Không gian cấm cố!”
Chó cùng rứt dậu, Phất Nhĩ Bì Khắc c.ắ.n đôi môi trắng bệch, dùng sức mạnh quy luật gian để ngăn cản bước chân tiến lên của nàng.
Đáng tiếc giây tiếp theo, đối phương chỉ cần một ánh mắt, quy luật gian vỡ vụn.
Chương 358 Lão đầu, ngươi chẳng để mắt chút nào nhỉ
“Phụt~”
Phất Nhĩ Bì Khắc một ngụm m-áu già phun ngược lên trời, loạng choạng ngã bệt xuống đất.
Ánh mắt tuyệt vọng dần ngưng tụ, lúc , lão đột nhiên chút hối hận, nên ép nàng đến mức !
Ai thể ngờ , nàng mà vẫn còn một quân bài tẩy khủng khiếp như thế !
Sơ suất !
“Rắc rắc rắc rắc~”
Tiếng hài cốt chân Trì Vũ giẫm nát giống như tiếng chuông báo t.ử đang vang lên bên tai Phất Nhĩ Bì Khắc.
Ngay khi lão tưởng rằng bản chắc chắn c·hết, Trì Vũ đang cách đó mười mét bỗng nhiên yên động đậy.
Luồng khí tức khủng khiếp nàng cũng tan biến như khói mây lúc .
Ngay đó tiếng “bịch” vang lên, nàng ngã quỵ xuống đất.
C-ơ th-ể nàng thể chịu đựng thêm sức mạnh to lớn đó nữa, ngất .
“Ha ha ha ha!
Xem lão phu mệnh tuyệt!
Ta c·hết thì hôm nay chính là ngày giỗ của ngươi!”
Phất Nhĩ Bì Khắc chuyển lo thành vui, ngửa mặt lên trời cuồng loạn vài tiếng, vung chưởng tiến lên định g·iết c·hết nàng !
Theo lão thấy, phụ nữ cũng đáng sợ giống như kẻ trong Trấn Ma Tháp !
Tuyệt đối thể để !
“Binh~”
Vào thời khắc ngàn cân treo sợi tóc, một bóng xé rách hư mà đến.
Hai chưởng đối , Phất Nhĩ Bì Khắc giống như quả bóng đ-ánh bay tại chỗ vài mét.
“Ai?
Kẻ nào dám phá hỏng chuyện của lão phu?
Chán sống !”
Phất Nhĩ Bì Khắc giận tức, quẹt vệt m-áu nơi khóe miệng, lếch thếch từ đất bò dậy.
Nhìn kỹ , tay chính là Hàn Thiên Nhi.
“Lão đầu!
Nhân lúc ở đây mà tay độc ác với cục cưng của !
Xem ngươi chẳng để mắt chút nào nhỉ!”
Khóe miệng Hàn Thiên Nhi nở một nụ nhạt nhưng trong mắt lóe lên một sát ý nồng đậm.
Nàng ghét nhất là lừa dối!
Ngay khi bí cảnh chuẩn đóng cửa, đến báo cho nàng rằng Đường Đường Ốc một lô hàng mới về.
Thực sự nhịn nên một chuyến.
Bây giờ xem nhất định là lão gia hỏa cố ý sai lừa nàng !
Sau đó mới nhân cơ hội tay!
Thật là đáng hận!
Không thể tha thứ!
“Thiên Nhi!”
Phất Nhĩ Bì Khắc rõ bản lúc tuyệt đối là đối thủ của Hàn Thiên Nhi.
Lão nghiến răng, vẻ mặt căm hận chỉ Trì Vũ:
“Là nàng g·iết đồ nhi Ngao Liệt của !
Ngoài bảy vị trưởng lão cũng nàng hại!
Nàng ác như , chẳng lẽ ngươi còn thiên vị nàng ?”