Tiểu Sư Muội Thiên Tư Xuất Chúng, Nhưng Ngũ Hành Thiếu Đức - Chương 444

Cập nhật lúc: 2026-03-19 22:57:24
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Đối phương thể đến sự tồn tại của , là chuyện thể tin nổi.”

 

Không ngờ rằng, cô ngay cả danh hiệu của cũng rõ!

 

Trì Vũ , quả thật cổ quái!

 

Mà đối diện với sự truy hỏi của lão phụ, Trì Vũ trả lời thành thật:

 

“Xem sách."

 

“Sách gì?"

 

Ly Nguyệt theo bản năng tiếp lời.

 

“Sách điện t.ử."

 

Chương 341 How are you?

 

Khi ba chữ , Trì Vũ vẫn luôn chú ý tới sự đổi biểu cảm của Ly Nguyệt.

 

Nếu như nhớ lầm, Viêm Đế chính là xuyên từ Lam Tinh chính hiệu!

 

Vậy thì, Ly Nguyệt liệu khả năng nào cũng là đồng hương của ?

 

Cũng là một thành viên trong đại quân xuyên từ Lam Tinh?

 

xuyên trở thành một trào lưu.

 

Chuyện , thể xảy một thiếu nữ nghiện mạng như , thì xảy kẻ khác cũng gì lạ.

 

“Sách điện t.ử?"

 

Trong mắt Ly Nguyệt xẹt qua một tia mờ mịt, lẩm bẩm:

 

“Đó là cái gì?"

 

“Ngươi ?"

 

Trì Vũ vẻ mặt thể tin nổi đối phương.

 

Ly Nguyệt lắc đầu, cô quả thật sách điện t.ử là loại sách gì.

 

Chỉ cảm thấy cái tên là lạ, giống loại sách đoan chính cho lắm.

 

Vô lý nha!

 

Là một xuyên , sách điện t.ử là gì?

 

Trì Vũ chút tin, suy tính , dùng chất giọng mang đậm sắc thái địa phương, chậm rãi thốt câu mật mã :

 

“How are you?"

 

“???"

 

Ly Nguyệt cái thứ tiếng chim ch.óc nồng nặc mùi vị muối tiêu của cô cho ngơ ngác một hồi.

 

Ngây ngốc hỏi ngược :

 

“Ngươi đang cái gì ?"

 

“Hả?

 

Ngươi hiểu?"

 

Trì Vũ chống cằm, đ-ánh giá đối phương một lượt, “Không lẽ nào..."

 

Theo cô thấy, Ly Nguyệt nếu là xuyên , kiểu gì cũng là một học bá mới đúng.

 

Không đến mức ngay cả câu chào hỏi cơ bản nhất cũng hiểu.

 

Chẳng lẽ, thật sự là nghĩ nhiều ?

 

“Thần thần điên điên!"

 

Ly Nguyệt thầm trợn trắng mắt, tìm một góc yên tĩnh thiền, thèm để ý đến cô nữa.

 

Được !

 

Xem thật sự .

 

Trì Vũ cũng truy vấn thêm.

 

Hoàn rằng, thực cô chỉ đoán đúng một nửa.

 

Trời dần tối sầm .

 

Trong tầm mắt, một bóng cao lớn, vác theo thứ gì đó từng bước tới.

 

Người đến chính là đại sư Thạch Vân.

 

Thứ vác vai là một con heo rừng săn từ .

 

Nhìn kích cỡ, ít nhất cũng nặng hơn trăm cân.

 

Từ đằng xa, Trì Vũ kiễng chân vẫy tay với :

 

“Đại sư , ở đây!"

 

“Tới đây~"

 

Thấy Trì Vũ, mặt Thạch Vân hiện lên nụ chất phác quen thuộc.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tieu-su-muoi-thien-tu-xuat-chung-nhung-ngu-hanh-thieu-duc/chuong-444.html.]

Nhàn nhạt liếc Ly Nguyệt ở cách đó xa, ánh mắt liền trở nhà ,

 

Nhe răng :

 

“Sao chỉ , những khác vẫn tới ?"

 

“Chưa ạ~"

 

Trì Vũ lắc đầu, trong lòng cô thấp thoáng chút lo lắng.

 

Mấy khác thì còn đỡ, sư tỷ chính là một kẻ mù đường.

 

Hy vọng tỷ sẽ sai hướng!

 

Phải rằng, tỷ chính là một mắt xích cực kỳ quan trọng trong hành động Diệt Ngao.

 

Nếu thiếu tỷ , tỷ lệ thành công ít nhất sẽ giảm phân nửa.

 

Lại rằng, lúc Bạch Tuyết bay quanh sa mạc ngoại vi bí cảnh mấy vòng.

 

“Suỵt~ tối qua là hội hợp ở nhỉ?"

 

Bạch Tuyết vò đầu bứt tai, trong não tỷ trống rỗng .

 

Dừng chân trầm tư hồi lâu, bánh màn thầu gặm ba năm cái, vẫn như cũ lấy một chút manh mối nào.

 

“Thôi bỏ , dùng não mệt quá, dứt khoát bắt một dẫn đường ~"

 

Sau khi hạ quyết tâm, Bạch Tuyết bắt đầu tìm kiếm “kẻ may mắn" ở xung quanh.

 

Không lâu , một bóng chật vật xuất hiện trong tầm mắt.

 

Người đó chính là Cẩu sư Cẩu Bất Lý, kẻ bỏ mặc đám t.ử Thái Cực Huyền Cung mà một chạy trốn.

 

Đen đủi đến cực điểm, vất vả lắm mới thoát khỏi con cự mãng , còn kịp thở dốc điều lý thì một bầy Ma Lang vùng cát nhắm trúng.

 

Đám Ma Lang tốc độ cực nhanh trong cát, cộng thêm là yêu thú sống bầy đàn, cực kỳ khó dây dưa.

 

Sau một hồi khổ chiến, lúc linh lực của Cẩu Bất Lý cạn kiệt, trường kiếm trong tay sớm gãy thành hai đoạn.

 

“Xong !

 

Sắp ăn cỗ ..."

 

Thấy Ma Lang áp sát, mất khả năng chiến đấu, đầy mặt cam lòng nhắm mắt .

 

“Bành~"

 

Tiếng động trầm đục vang lên bên tai, theo bản năng sờ lên , dường như hình như lẽ... vẫn ch-ết?

 

Chậm rãi mở mắt , chỉ thấy một thiếu nữ tóc hồng ngây ngô, vác hai cây đại chùy dính m-áu, đang rảo bước về phía .

 

Quả nhiên, ông trời vẫn còn chiếu cố !

 

Cứu binh đến thật sự thể kịp thời hơn!

 

Mạng ch.ó giữ .

 

Nàng là Bồ Tát hạ phàm cứu khổ cứu nạn !

 

“Dọa ch-ết gia !"

 

Cẩu Bất Lý vỗ ng-ực, thở hắt một dài.

 

Đang định mở miệng bày tỏ lòng cảm ơn, giọng của Bạch Tuyết vang lên :

 

“Này, ngươi ch-ết chứ?"

 

Đây là đầu tiên thấy một câu vô nghĩa đến mức phế thải như !

 

Cẩu Bất Lý cau mày, chỉ khuôn mặt đầy nốt rỗ và m-ụn trứng cá của :

 

“Ta trông giống ch-ết lắm ?"

 

“Tiểu sư ."

 

Giọng điệu Bạch Tuyết thâm trầm, dùng ánh mắt ch-ết về phía đối phương, “Có những trông thì còn sống, nhưng thực ch-ết ..."

 

Cẩu Bất Lý:

 

“..."

 

Chẳng thề gì, lời hình như cũng chút đạo lý!

 

Xem tiểu sư của nàng là một học thức.

 

“Ừm~ nếu ngươi còn sống, thì !"

 

Không đợi mở miệng, Bạch Tuyết túm lấy cổ áo , cưỡng ép kéo .

 

“Không , ?"

 

Cẩu Bất Lý nàng kéo đến nghiêng ngả lảo đảo.

 

Muốn vùng , mới phát hiện sức lực của nữ nhân lớn đến kinh !

 

Một gã thanh niên cường tráng nặng suýt soát trăm cân, một tay suýt nữa nhấc vật nặng tám cân, ở mặt nàng như một con gà con, phản kháng một chút nào!

 

“Đi tìm tiểu sư của ."

 

Bạch Tuyết ngoảnh đầu .

 

 

Loading...