Nhìn đống “que cay" (thanh xà) cuộn thành một đoàn, thiếu niên mặt thận lợn vẻ mặt phấn khích hét lên:
“Sư , chính là nó!
Thân hình , chở năm chúng th..."
Lời còn dứt, con “que cay" đột nhiên mở bừng đôi mắt to như chuông đồng.
Xác nhận qua ánh mắt, đây là kẻ lấy tọa kỵ.
“Xì xì~" Cự mãng ngửa mặt lên trời gầm thét, trong mắt hung quang hiện rõ, một chiêu linh xà vẫy đuôi, thiếu niên mặt thận lợn bay vọt lên trung.
Những khác còn kịp phản ứng, chỉ thấy cự mãng há to miệng, vững vàng đón lấy .
“Răng rắc răng rắc~"
Tiếng xương cốt nhai vụn vang lên, m-áu tươi thuận theo khóe miệng cự mãng nhỏ giọt xuống đất.
Chuyện gì thế ?
Mọi ngơ ngác sững sờ.
Nếu như nhớ lầm, con mắt cùng loại với con mà nữ nhân lúc nãy cưỡi mới đúng.
Tại con của cô ôn thuận vô cùng, mà con mặt hung bạo như thế!
Mở miệng là ăn thịt !
Đến cả vụn xương cũng để , cần tàn nhẫn như ?
“Bì sư !"
Phản ứng , Cẩu sư ngửa mặt lên trời phát một tiếng bi hô như cha ch-ết.
Đó chính là thủ túc của !
Hắn hai mắt đỏ ngầu, đôi môi run rẩy, nắm đ-ấm siết c.h.ặ.t kêu răng rắc, đó... đầu bỏ chạy.
Đồng môn vốn là chim cùng cành, đại nạn ập đến mỗi tự bay.
Báo thù cái gì đó, cứ ghi nhớ trong lòng là , cũng nhất thiết thực hiện.
“Không , Cẩu sư ?"
Mọi thấy chạy còn nhanh hơn ch.ó, nhất thời chút hiểu .
“Ta bỗng nhiên nhớ , gọi về nhà ăn cơm, một bước..."
Cẩu sư tùy tiện bịa một cái cớ vụng về, nữa tăng tốc độ.
Lúc chỉ hận cha sinh thiếu hai chân, thể kéo tốc độ lên đến cực hạn.
“Kỳ lạ, lúc sinh ch-ết vì sinh non ..."
“A...
á!!"
Lại một tiếng t.h.ả.m thiết vang lên, đám thiếu niên đầu óc mấy linh quang cuối cùng cũng phản ứng .
“Mẹ kiếp!
Tên vô liêm sỉ chạy !
Chúng cũng mau..."
Lời còn dứt, đang chuyện trở thành bữa tối trong bụng cự mãng.
“Chạy mau!"
Bây giờ chạy, quá muộn.
Chẳng mấy chốc, mấy đoàn tụ trong bụng cự mãng.
“Ợ~" Cự mãng ợ một cái, ánh mắt chằm chằm về hướng kẻ nào đó biến mất hồi lâu, đó nhảy dựng lên chui bãi cát, biến mất thấy tăm .
Lúc Trì Vũ vẫn , sự dẫn dắt sai lầm của khiến mấy mạng tươi sống biến mất khỏi thế giới .
Khi đến điểm hẹn, chỉ một đang tựa lưng đại thụ tĩnh lặng chờ đợi.
Là Ly Nguyệt.
Thấy Trì Vũ cưỡi một con đại xà xí vô cùng xuất hiện mắt, lông mi Ly Nguyệt khẽ run lên.
Cô cảm thấy, càng lúc càng thấu mặt !
Đến rắn cũng cưỡi !
Còn cái gì mà cô ?
Trước đây thấy cô giới hạn như nhỉ?
“Được , ngươi thể lui xuống ."
Trì Vũ nhảy từ lưng rắn xuống, đuổi khéo bạn “que cay" đang “lưu luyến rời", hướng về phía Ly Nguyệt vẫy vẫy tay:
“Sớm!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tieu-su-muoi-thien-tu-xuat-chung-nhung-ngu-hanh-thieu-duc/chuong-443.html.]
“Còn sớm?"
Ly Nguyệt thần sắc lãnh đạm, “Ta đợi gần hai canh giờ !"
“Hầy~ ngươi còn trẻ mà, bước chân tự nhiên nhanh hơn chút, giống như ..."
Trì Vũ đ-ấm đ-ấm thắt lưng, dáng vẻ một bà lão xế chiều.
Nói cứ như thể ngươi tự nửa bước bằng!
Ly Nguyệt bĩu môi, đáp lời.
Lúc , trong biển ý thức truyền đến giọng của lão phụ:
“Nguyệt nhi, một trực giác, ngươi tốn cái giá nào mà Thiên Đô Thi Hỏa, lẽ hy vọng ở cô ..."
“Cô ?"
Ly Nguyệt rùng , ánh mắt Trì Vũ thêm vài phần phức tạp.
“Phải~" Lão phụ chậm rãi gật đầu, thấp giọng nhắc nhở, “Đừng quên, là Cực Địa Băng Diễm..."
“Này!
Ngươi chằm chằm như gì?
Sao nào, ý với ?"
Giọng đột ngột của Trì Vũ cắt đứt cuộc trò chuyện riêng của hai .
“Bớt đa tình !"
Ly Nguyệt cau mày, ngước mắt về phía xa, “Người của ngươi ?
Rốt cuộc khi nào thì tới?"
“Gấp cái gì?
Lúc cần tới, tự nhiên sẽ tới."
Trì Vũ thuận thế dựa tảng đ-á lớn phía , híp mắt đối phương, “Dù bây giờ còn sớm, là chúng chơi chút tiết mục giải trí thế nào?"
“Không hứng thú."
Ly Nguyệt cần suy nghĩ cự tuyệt đối phương.
Trời mới , cô sắp bày trò chơi vô vị gì.
“Không!
Ta thấy ngươi sẽ hứng thú đấy!"
Trong lúc chuyện, ánh mắt Trì Vũ chiếc nhẫn ngón tay cái của cô, chậm rãi mở miệng, “Hay là gọi vị lão gia gia trong nhẫn của ngươi , ba chúng cùng chơi Đấu Địa Chủ thế nào?"
Cái gì!?
Cô thế mà thật sự bí mật về chiếc nhẫn của !
Trong lòng Ly Nguyệt chợt kinh hãi.
bề ngoài cô hề lộ một tia hoảng loạn, lạnh lùng trả lời:
“Ta ngươi đang cái gì."
Xem là đoán đúng !
Đối phương càng biểu hiện bình tĩnh, Trì Vũ càng thêm khẳng định, trong nhẫn của cô nhất định một linh hồn thể!
Dù cũng theo con đường của Viêm Đế, cái “h.a.c.k" cốt lõi là bắt buộc .
Trì Vũ xoa xoa đôi bàn tay nhỏ bé, tiếp tục :
“Nếu đoán sai, vị trong nhẫn của ngươi tên là Dược Lão nhỉ?
Lúc còn sống, chính là đại sư luyện d.ư.ợ.c danh chấn một phương..."
“Ngươi thế mà danh hiệu Dược Lão của ?"
Khắc , lão phụ rốt cuộc giấu nữa, linh hồn thể từ trong nhẫn bay ngoài.
Lại rằng, lời nàng là Dược Lão chứ Dược Lão (bà lão).
“Lão sư!"
Sắc mặt Ly Nguyệt đại biến, theo bản năng chắn mặt lão phụ.
“Hửm?
Là nữ ?"
Nhìn thấy đối phương, trong mắt Trì Vũ xẹt qua một vẻ kinh ngạc.
Rất nhanh cô thông suốt, phiên bản nữ của Viêm Đế, tự nhiên phối với phiên bản nữ của Dược Lão, như mới hợp logic.
“Ta tò mò, tại ngươi nhiều như ?"
Trong lòng lão phụ vô cùng thắc mắc.