Tiểu Sư Muội Thiên Tư Xuất Chúng, Nhưng Ngũ Hành Thiếu Đức - Chương 434

Cập nhật lúc: 2026-03-19 22:57:14
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Phi~ Đồ hổ!”

 

Tiếng xì xào bàn tán truyền tai khiến gã râu quai nón tức khắc nghẹn họng vì giận.

 

Gã đỏ mắt gầm lên:

 

“Nói bậy bạ cái gì đó!

 

Tất cả ngậm miệng cho !

 

Ai còn dám thêm một câu, sẽ coi là gian lận mà xử lý!”

 

Chính trực như bản gã, ngày thường xem tài liệu học tập “ màu” đều trốn trong chăn lén lút xem, thể ý nghĩ biến thái như ?

 

thế nhưng vẫn vị dũng sĩ “đỉnh phong tác án” mở miệng:

 

“Nhìn kìa, cuống lên !

 

Nhất định là chúng trúng chỗ đau!”

 

“Haizz!

 

Thế phong nhật hạ, nhân tâm bất cổ!

 

Chẳng hạng như trưởng lão Thái Cực Huyền Cung nhỉ?”

 

“Còn nghĩ , chắc chắn là cửa , ngươi xem với lão đầu tông chủ tướng mạo vài phần tương tự, chừng chính là con riêng của ...”

 

“Có lý!”

 

Lời càng lúc càng khó , thậm chí phát triển đến mức công kích cá nhân.

 

Gã râu quai nón mơ cũng ngờ tới, bản vốn cương trực công minh, giờ phút trở thành đối tượng đả kích chế giễu!

 

là lẽ nào như !

 

“Tất cả im lặng cho !”

 

Gân xanh trán gã giật liên hồi, nghiến răng gầm nhẹ một tiếng.

 

sang về phía thủ phạm gây chuyện , căm hận lên tiếng:

 

“Cái chân đó của ngươi...”

 

“Vừa trắng, dài, thon...

 

Ừm~ Còn thẳng nữa, sờ thử ?”

 

“...

 

Ngươi!”

 

Khoảnh khắc đối phương đưa chân qua, gã râu quai nón như rắn c.ắ.n, nhảy lùi một bước lớn.

 

Mặc dù trong lòng luồng xung động sờ thử, nhưng gã rõ, nếu thật sự tay thì danh dự cả đời của coi như tiêu tùng.

 

Chẳng may trong bộ giới tu tiên, sẽ trở thành đối tượng phỉ nhổ.

 

Cuối cùng gã hậm hực vung tay áo, đầy vẻ cam lòng :

 

“Về vị trí của ngươi, tiếp tục bài!

 

Những khác cũng yên cho , xì xào bàn tán.”

 

“Làm mất thời gian quý báu của .”

 

Trì Vũ , khóe môi nhếch lên một nụ gian kế đắc thủ.

 

Sau khúc nhạc đệm nhỏ, cuộc khảo hạch tiếp tục.

 

Rất nhanh đó, gã râu quai nón phát hiện một phần t.ử khả nghi — Bạch Tuyết.

 

Nàng đang ngang nhiên kéo áo ng-ực , cúi đầu bên trong.

 

“Ngươi đang cái gì đó?”

 

Gã râu quai nón thể nhịn thêm nữa, gầm lên một tiếng, những mặt tại đó giật nảy .

 

“Xem ng-ực.”

 

Bạch Tuyết thành thật trả lời.

 

Nhớ lời của tiểu sư lúc nãy, nàng thuận miệng bê nguyên xi :

 

“Vừa trắng ...”

 

“Câm miệng!

 

Ta cái gì hết!!”

 

Gã râu quai nón quát khẽ một tiếng, để nàng hết nửa câu .

 

Cốt để đám dùng ánh mắt dị thường nữa.

 

Đã sớm lứa học tra khó dạy, ngờ đứa nào đứa nấy đều là thành phần cá biệt!

 

Hôm nay coi như mở mang tầm mắt!

 

Để giữ vững danh dự của , gã chỉ đành giả vờ như phát hiện điều gì, khổ sở chống chọi cho đến khi cuộc khảo hạch kết thúc.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tieu-su-muoi-thien-tu-xuat-chung-nhung-ngu-hanh-thieu-duc/chuong-434.html.]

Khoảnh khắc thu đề thi, gã liền biến mất tại chỗ trong nháy mắt.

 

Nhìn bóng lưng chạy trốn trối ch-ết của đối phương, Trì Vũ một tay chống cằm, vô vị nghịch nghịch cây b.út linh lực trong tay:

 

“Cái cũng quá thiếu độ khó .”

 

Nên rằng, bản đến hàng trăm cách gian lận.

 

Mới chỉ là món khai vị thôi mà chịu nổi !

 

Tố chất tâm lý cần nâng cao thêm nha!

 

Khảo hạch tổng cộng chia hai lượt, lượt tiếp theo diễn thuận lợi đến mức quá đáng.

 

Khiến Trì Vũ lúc nghi ngờ, vị hán t.ử mặt trắng phụ trách tuần khảo nhận hối lộ của ai .

 

Chỉ thấy chắp hai tay , khoanh chân ghế ngay phía .

 

Giống như một vị lão tăng nhập định, từ đầu đến cuối đều hề cử động , thậm chí ngay cả mắt cũng thèm mở lấy một cái.

 

Có lẽ trong mắt , đây chẳng qua là một đám học tra kiến thức lý luận bét bảng mà thôi, cần hao tâm tổn sức lên bọn họ.

 

Cho dù bọn họ gian lận thì thể gian lận cái tích sự gì?

 

Chẳng vẫn đều bét bảng cả ?

 

Chỉ là bận rộn mù quáng mà thôi.

 

“Toong toong toong~”

 

Khoảnh khắc tiếng chiêng vang lên, hán t.ử mặt trắng cuối cùng cũng mở mắt.

 

Hắn vươn vai một cái, hờ hững mở miệng:

 

“Được , khảo hạch kết thúc.

 

Để bài thi, thu dọn đồ đạc cá nhân thể rời .”

 

Ngừng một chút, bổ sung thêm một câu:

 

“Muộn nhất là lúc hoàng hôn, các ngươi thể thấy thành phố của bảng thông báo chân núi.”

 

“Vậy khi nào lượt thứ hai mới bắt đầu?”

 

Địch Lôi ở hàng ghế đầu đột ngột lên tiếng hỏi.

 

“Lượt thứ hai?”

 

Hán t.ử mặt trắng hỏi đến ngẩn .

 

Hắn liếc đối phương một cái đầy ẩn ý, thản nhiên :

 

“Tiền đề là ngươi tư cách đó .”

 

Đến cả vạch đạt điểm trung bình còn chạm tới như đám học tra mà còn nghĩ đến lượt thứ hai?

 

Hắn hỏi ngược một câu, chuyện đó liên quan gì đến ngươi ?

 

Đó là chuyện ngươi nên nghĩ tới ?

 

Nằm mơ !

 

“Vạn nhất thì ?”

 

Địch Lôi bỏ cuộc truy hỏi.

 

Đám học tra phía cũng hùa theo:

 

thế!

 

Đừng coi thường khác, ai mà chẳng là tinh của tông môn chứ?”

 

“Chúng lúc chẳng qua là phát lực thôi, chỉ bấy nhiêu thôi ư?

 

Căn bản chẳng chút độ khó nào đáng !”

 

“Thi tám mươi điểm, cắt thận xuống xào cho ngươi một đĩa thức ăn!”

 

“Vậy lấy ruột đan cho ngươi một chiếc khăn quàng cổ...”

 

Nghe những lời hào hùng của đám học tra, hán t.ử mặt trắng thoáng hiện vẻ kỳ dị:

 

“Xem chư vị đều lòng tin bản nhỉ!

 

Vậy cho các ngươi cũng .”

 

“Thời gian mở lượt thí luyện thứ hai là hai ngày .

 

Hy vọng đến lúc đó thể thấy bóng dáng chư vị sân!”

 

Nói xong, rời , tà áo lay động mang theo một luồng gió.

 

Giống như từ đầu đến cuối từng tới đây .

 

Trì Vũ chống cằm, âm thầm suy tính:

 

“Hai ngày , xem thể ườn hai ngày .”

 

Thật .

 

 

Loading...