Tiểu Sư Muội Thiên Tư Xuất Chúng, Nhưng Ngũ Hành Thiếu Đức - Chương 32
Cập nhật lúc: 2026-03-19 22:06:26
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Không đợi Bạch Thanh Thu kịp định thần , xoay tay là một cú đ-ấm, một tiếng ‘bốp’ vang lên, đ-ấm trúng trán đối phương.”
Trong nhất thời, đầu óc Bạch Thanh Thu ong ong ngừng.
Trong lúc mơ màng, thấy một lão già mặt mày hung tợn đang vẫy tay với , đó là nhị đại gia qua đời nhiều năm của ...
Đưa tay sờ lên đầu, một cục u to bằng nắm tay, còn chút rách da.
Không !
Không thể nương tay nữa !
Biết rằng nếu bỏ chút vốn liếng, e rằng sẽ con mụ điên đ-ánh ch-ết mất.
Bạch Thanh Thu nghiến răng, linh bảo trong túi trữ vật từng món một tế , miễn cưỡng đ-ánh thành hòa thủ với Bạch Tuyết.
Còn ở phía bên .
Khoảnh khắc ánh mắt Trì Vũ chạm Ly Nguyệt, hai ăn ý tiến gần đối phương.
Kẻ hầu rửa chân năm xưa, giờ đây ở phía đối lập với .
Nói thật, trong lòng Ly Nguyệt chút thoải mái.
Nàng dựa cái gì chứ?
Giọng Ly Nguyệt u buồn:
“Trì Vũ sư tỷ, tỷ đừng cố chấp ngộ , khuyên một câu...”
“Chậm !
Không !
Ngậm miệng!”
Trì Vũ lập tức đưa bộ ba từ chối.
“Nếu như , thì đắc tội !”
Thấy đối phương lọt tai, Ly Nguyệt nhẹ c.ắ.n đôi môi đỏ mọng, chậm rãi lấy từ trong túi trữ vật một chiếc roi dài.
Nhìn chiếc roi trong tay nàng , Trì Vũ lập tức nheo đôi mắt .
Chiếc roi , trông vô cùng quen mắt!
Nếu nhớ lầm, ngày đầu tiên tới đây, Huyền Thanh dùng nó để ‘tiếp đón’ !
Giờ đây trong tay Ly Nguyệt, quả hổ là bảo bối của đoàn!
Đãi ngộ đúng là giống .
“Đây chính là linh khí Địa giai thượng phẩm - Linh Xà Tiên, dài một trượng, thể biến hóa khôn lường, tỷ cẩn thận đấy!”
Giọng nàng thanh thoát mềm mại, như thể mang theo một loại ma lực nào đó.
Khoe khoang ?
Nói như thể ai bảo bối .
Trì Vũ lạnh thò tay túi trữ vật, một hồi mò mẫm, sắc mặt khỏi cứng đờ.
Thiên Cơ Kiếm Háp quá nặng nề, cộng thêm sư tôn , thực lực hiện tại của thể điều khiển , nên vứt ở động phủ bám bụi , hiện tại trong túi trữ vật ngoài một đống linh thạch , chỉ còn cái nồi vỡ mới chặn đường cướp lúc nãy.
Rách nát thì rách nát một chút, nghĩ bụng còn hơn .
Trì Vũ xoay tay lôi cái nồi vỡ , mặt đỏ tim đ-ập giới thiệu:
“Đây là một cái nồi, khá đen, nặng, còn rách nữa...”
Nói một nửa, nàng bỗng nhiên chỉ tay lưng Ly Nguyệt, vẻ mặt lộ sự kinh ngạc:
“A!
Huyền Thanh!”
“Cái gì?
Sư...”
Nghe thấy tên Huyền Thanh, Ly Nguyệt khỏi sửng sốt, theo bản năng đầu lưng.
“Thức hất nồi!”
Nhân lúc nàng đầu, Trì Vũ quát lớn một tiếng, vung cái nồi vỡ đó như một món ám khí.
“Coong ~” Cái nồi vỡ đ-ập trúng Ly Nguyệt, phát một tiếng vang đanh, bật trở về.
Sơ suất !
Nàng mà còn nội giáp cực phẩm hộ !
Trì Vũ đón lấy cái nồi vỡ, lùi hai bước.
“Tỷ mà lừa !”
Khuôn mặt nhỏ nhắn của Ly Nguyệt căng thẳng, nắm tay nhỏ nắm c.h.ặ.t, rõ ràng là tức giận .
“Linh Xà Thổ Tín!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tieu-su-muoi-thien-tu-xuat-chung-nhung-ngu-hanh-thieu-duc/chuong-32.html.]
Theo một tiếng quát khẽ của nàng , chiếc roi dài trong tay tựa như một con linh xà, tỏa từng đạo hồng quang, quất thẳng má Trì Vũ.
Thật độc ác!
Cú quất roi nếu trúng, ch-ết cũng hủy dung.
Trì Vũ quyết định nhanh ch.óng, giơ cái nồi vỡ lên quá đầu, thụp xuống đất, hét lớn:
“Thức giơ nồi!”
“Coong ~” Roi dài quất lên cái nồi vỡ, phát một tiếng vang đanh.
Lực đạo quá mạnh, cái nồi vỡ ngay lập tức quất bay xa mấy mét, Trì Vũ ngã ngửa đất.
Trong lòng thầm kinh ngạc:
“Đây chính là sự chênh lệch về tu vi ?”
“Tỷ còn v.ũ k.h.í, còn đ-ánh với ?”
Nói thật, Ly Nguyệt từ đáy lòng từng coi trọng Trì Vũ, cho dù bây giờ nàng là t.ử Vân Khê Tông cũng .
Dù thiên phú bày ở đó .
“Hừ ~” Trì Vũ hừ nhẹ một tiếng, dậy, giấu bàn tay tê dại lưng vẩy vẩy, cứng miệng :
“Đ-ánh cô, cần gì đến v.ũ k.h.í?”
Trước đây từng phát hiện , nàng tự đại như thế!
Ly Nguyệt tiếp lời, roi dài trong tay hóa thành một con mãng xà khổng lồ, từ xuống , quất thẳng về phía trán Trì Vũ.
Nhìn chiếc roi dài ngày càng gần, Trì Vũ hề né tránh mà hít sâu một , chậm rãi nhắm hai mắt .
Chương 21 Là nữ nhân, thì dậy mà giật tóc với
Nàng đây là từ bỏ ?
Trong mắt Ly Nguyệt lóe lên một tia kinh ngạc, nhưng ý định thu tay .
Sư tôn , gặp nàng là g-iết tha.
Hơn nữa cho nàng cơ hội, là bản nàng trân trọng.
“Chát ~” một tiếng vang đanh, một màn khiến Ly Nguyệt chấn động xuất hiện.
Roi dài Trì Vũ dùng một tay túm lấy, m-áu tươi theo kẽ tay nàng nhỏ xuống.
“Ha ha ha ha ~” Trì Vũ t.h.ả.m vài tiếng, quệt một nắm bọt m-áu bên khóe miệng:
“Thiên hạ võ công, vô kiên bất tồi, duy khoái bất phá!
Sư tôn quả lừa !”
“Đưa đây cho !”
Nhân lúc Ly Nguyệt còn đang ngẩn , Trì Vũ đột nhiên phát lực, một tay giật chiếc roi dài qua.
“Á!”
Ly Nguyệt vững, nàng kéo ngã xuống đất, bàn tay hồng hào mềm mại trầy xước một mảng lớn, m-áu tươi ngay lập tức rỉ .
Nước mắt lập tức tuôn rơi:
“Đau quá!”
“Tiểu sư !!!”
Cảnh tượng , Bạch Thanh Thu thấy trong mắt, đau tận tâm can.
Vẻ mặt hung tợn, chỉ tay Trì Vũ gầm rú:
“Tiện tì!
Ngươi dám tổn thương tiểu sư !
Hôm nay, nhất định sẽ lột da rút gân ngươi!
Ái da!”
Vừa dứt lời, nắm đ-ấm của Bạch Tuyết tới, ‘bốp’ một tiếng, suýt chút nữa đ-ấm ngất .
Đáng ghét thật!
Trong lòng Bạch Thanh Thu lo lắng vạn phần, nhưng con mụ điên đối diện đúng là một kẻ biến thái, căn bản đ-ánh .
Huống chi còn rảnh tay để giúp đỡ.
“Hì hì ~” Trì Vũ vốn dĩ còn lên tiếng chế giễu, nhưng khí huyết trong cuồn cuộn, miệng động, m-áu tươi lập tức chảy theo khóe miệng.
Chiêu tay bắt lưỡi kiếm , tuy rằng mắt nhưng bản nàng cũng thương nhẹ.
Cả cánh tay gần như mất hết cảm giác.
“Vốn dĩ như , đây là do tỷ ép !”
Ly Nguyệt chậm rãi dậy, trong ánh mắt lộ sát khí nồng đậm.
Có thể thấy, nàng thực sự tức giận !