Tiểu Sư Muội Thiên Tư Xuất Chúng, Nhưng Ngũ Hành Thiếu Đức - Chương 215

Cập nhật lúc: 2026-03-19 22:24:42
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Gia nhập Vân Khê Tông lẽ thực sự là lối thoát duy nhất của ....”

 

Đang con đường tới địa điểm tiếp theo.

 

Địch Lôi đầu Trì Vũ đang nghêu ngao hát vẻ mặt thong thả, cau mày :

 

“Mời phụ nữ đó gia nhập Vân Khê Tông chúng , là nghiêm túc đấy chứ?”

 

“Đương nhiên.”

 

Trì Vũ nhún vai:

 

“Muội bao giờ lời giả dối .”

 

“Muội sợ...

 

đây là khổ nhục kế do nàng và Diệp Thần diễn ?”

 

Phải rằng Địch Lôi suy nghĩ vấn đề vẫn diện.

 

Trì Vũ chống cằm suy nghĩ hồi lâu:

 

“Chắc đến mức chơi bẩn như nhỉ?”

 

“Hừ!”

 

Địch Lôi vung ống tay áo, lấy giọng điệu của tiền bối giáo huấn hậu bối :

 

“Thế gian điều khó thử thách nhất chính là lòng !

 

Muội đấy, còn quá trẻ, nhớ năm đó...”

 

“Phải !

 

gì cũng đúng...”

 

Trong khi trò chuyện hai sư dần bước một thung lũng tuyết.

 

Nơi gió lạnh rít gào, tuyết bay lả tả, tuyết đọng mặt đất khá sâu, chân dẫm lên là lún sâu tới tận đầu gối.

 

Điều khiến Địch Lôi đau đầu nhất là trong chiến trường viễn cổ thể dùng linh khí hộ thể.

 

Chỉ thể dựa cường độ nhục của bản để chống chọi cái lạnh thấu xương .

 

Thấy Địch Lôi chống trường thương, khom một bước nghỉ ba nhịp, chẳng khác nào một ông già sắp xuống lỗ.

 

Trì Vũ nhịn mà trêu chọc rằng:

 

“Không chứ, c-ơ th-ể yếu đến mức ?”

 

“Hửm?

 

Muội lạnh ?”

 

Nhìn Trì Vũ trông như việc gì Địch Lôi ít nhiều cũng chút kinh ngạc.

 

“Hỏa khí của vượng mà.”

 

Sau khi luyện nhục ở bể m-áu thánh địa tộc Diên, cường độ nhục của Trì Vũ vượt xa Địch Lôi gấp bội.

 

Đi giữa trời băng đất tuyết cũng chỉ cảm thấy một tia lạnh lẽo mà thôi.

 

Phía tuyết đọng ngày càng dày, bao xa lún tới tận thắt lưng.

 

Cứ như !

 

Vừa tốn thể lực lãng phí thời gian.

 

Phải nghĩ cách thôi.

 

Nhìn cái cây lớn tuyết đè đổ cách đó xa Trì Vũ lập tức ý tưởng.

 

Chương 160 Cô dựa cái gì mà cho rằng cô nhất định đ-ánh thắng

 

“Xoạt xoạt xoạt ~”

 

Trì Vũ vung thanh kiếm trong tay, sự thao tác của nàng tấm ván trượt tuyết đầu tiên của giới tu tiên đời.

 

Mặc dù thô sơ nhưng gì đáng ngại, dùng .

 

“Ta ăn no rỗi việc ?

 

Làm cái thứ rách nát tác dụng gì chứ?”

 

Nhìn ván trượt tuyết trong tay Trì Vũ, Địch Lôi trong lòng vô cùng buồn bực.

 

“Hừ!

 

Lát nữa sẽ hiểu bản vô tri đến mức nào thôi.”

 

Trì Vũ lười giải thích với tên thổ dân thiếu hiểu , khi mài giũa một hồi lập tức biểu diễn cho thấy thế nào gọi là nghệ thuật trượt tuyết.

 

Thấy Trì Vũ đạp hai tấm gỗ nát mà tự như tuyết, trượt đủ loại hoa văn, khuôn mặt Địch Lôi đầy vẻ chấn kinh.

 

Thế mà cũng thể thao tác như !

 

Hắn là ngờ tới.

 

“Thế nào?”

 

Trì Vũ vèo một cái trượt qua bên cạnh Địch Lôi, tay nhỏ móc một cái, hì hì:

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tieu-su-muoi-thien-tu-xuat-chung-nhung-ngu-hanh-thieu-duc/chuong-215.html.]

“Muốn học ?”

 

Địch Lôi giũ sạch vụn tuyết nàng hất lên mặt, quát mắng:

 

“Đừng nghịch nữa, thời gian gấp rút mau dạy !”

 

“Vậy thì nghiêm túc đấy nhé!

 

đây cũng là môn thể thao độ khó cao, thử thách thiên phú đấy...”

 

Trì Vũ đùa giỡn nữa bắt đầu dạy kèm một đối một.

 

Nửa canh giờ tiếp theo Địch Lôi dùng sự thật chứng minh thế nào gọi là càng nỗ lực càng uất ức.

 

Nhìn Địch Lôi ngã bệt xuống đất thứ tám mươi tám, Trì Vũ rốt cuộc nhịn mà quở trách :

 

“Nói thật nhé, hạng thể ngốc đến mức kinh thiên động địa, xuất chúng như thì đầu tiên đấy!

 

“Ta đề nghị hai cái chân về thì quyên góp cho cần !

 

Đi theo chúng chịu thiệt thòi .”

 

Bị sư nhà mắng xối xả một trận Địch Lôi mặt xanh một mảng tím một mảng, sự uất ức trong lòng tới cực điểm.

 

“Coi thường ai đấy?

 

Ta !”

 

Không chịu khuất phục gầm lên một tiếng, nghiến răng cố gắng dậy một nữa.

 

Giây tiếp theo ngã phịch một cái dùng sự thật chứng minh rằng .

 

Thấy trời tối Trì Vũ mất hết kiên nhẫn:

 

“Huynh cứ ở đây mà từ từ tập luyện , một bước đây.”

 

Nói xong xèo một cái trượt xa.

 

“Đợi !

 

Muội cho !

 

Này...”

 

Tai của Trì Vũ trực tiếp lọc sạch những tiếng gào thét vô năng của Địch Lôi, chớp mắt thấy tăm .

 

Địch Lôi đuổi theo nhưng lực bất tòng tâm chỉ đành phẫn hận quăng tấm ván trượt mặt .

 

Lúc sâu trong thung lũng tuyết.

 

Nhìn ngọn lửa trắng đang ngừng nhảy nhót trong hang đ-á phía .

 

Tâm trạng của Li Tâm vô cùng kích động!

 

Tìm thấy !

 

Đây chính là Thiên Diễm!

 

Mặc dù cách khá xa vẫn thể cảm nhận luồng hỏa lực mạnh mẽ đó!

 

Li Tâm nóng lòng tiến gần.

 

Lúc bà lão trong nhẫn truyền tiếng :

 

“Tâm Nhi khoan !”

 

Li Tâm lập tức dừng bước, lộ vẻ nghi hoặc:

 

“Sao thưa sư phụ?”

 

“Nếu lầm đây chính là Cực Địa Băng Diễm xếp hạng thứ hai Thiên Diễm Bảng, với thực lực hiện tại của con luyện hóa thu phục nó e rằng là...”

 

“Sư phụ!”

 

Lần Li Tâm phá lệ theo ý kiến của bà lão, nàng mạnh bạo ngắt lời:

 

“Bất kỳ cơ duyên nào cũng kèm với nguy hiểm, nếu thử thì ngay cả một chút cơ hội cũng ạ!”

 

Bà lão rõ ràng vẫn còn chút lo ngại:

 

“Đạo lý là nhưng mà...”

 

“Sư phụ xin hãy tin con!

 

Con nhất định thể luyện hóa nó!”

 

Để tới chiến trường viễn cổ Li Tâm chuẩn quá lâu quá lâu .

 

Giờ đây Thiên Diễm ngay mắt, nếu cứ thế mà từ bỏ thì trong lòng nàng ít nhất cũng vạn phần cam tâm.

 

Bất luận thế nào cũng thử một phen!

 

“Haizz!”

 

Thấy Li Tâm hạ quyết tâm thử, bà lão khuyên nữa.

 

Thở dài :

 

“Vậy con cẩn thận một chút!

 

Có bất kỳ điều gì bất thường sẽ tiếp quản c-ơ th-ể con ngay lập tức.”

 

 

Loading...