Tiểu Sư Muội Thiên Tư Xuất Chúng, Nhưng Ngũ Hành Thiếu Đức - Chương 211

Cập nhật lúc: 2026-03-19 22:24:38
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Huống hồ, chuyện như thế , thể để một mạo hiểm ?”

 

“Phải đấy!

 

Chúng dựa cái gì mà lời ?”

 

Bạch Tuyết vụt một cái dậy, cùng chiến tuyến với Trì Vũ.

 

Địch Lôi sa sầm mặt mày, trường thương trong tay hung hăng đ-âm xuống đất:

 

“Chỉ dựa là Nhị sư !

 

Các ngươi lời !”

 

“Nhị sư thì ghê gớm lắm ?”

 

Trì Vũ lập tức tiến lên lắc lắc cánh tay của Thạch Vân, giọng nũng nịu:

 

“Đại sư ~ Huynh xem kìa, mắng ~”

 

Bạch Tuyết cũng bắt chước theo, níu lấy cánh tay của Thạch Vân:

 

“Đại sư ~ Huynh chẳng coi gì cả kìa ~”

 

“Ừm ~” Thạch Vân vốn lòng mềm yếu, hai nàng lắc như , lập tức sa sầm mặt về phía Địch Lôi:

 

“Đệ quát tháo cái gì?

 

Đừng quên, mới là Đại sư !

 

Còn tới lượt kẻ thứ hai như chủ !”

 

“Đại sư , phiền tỉnh táo một chút !”

 

Thấy Đại sư hiền lành cứ như mà gục ngã, Địch Lôi tức đến mức đỉnh đầu bốc khói xanh, tiến lên phân tích cho :

 

“Hai nàng là bảo bối trong lòng Sư tôn, cũng !”

 

“Chiến trường viễn cổ hiểm nguy thế nào, cũng thấy đấy!

 

Vạn nhất hai nàng mệnh hệ gì, lấy mặt mũi nào về gặp Sư tôn?”

 

“Ừm ~ Thực lão Nhị ...”

 

Quả nhiên, lời , Thạch Vân lập tức d.a.o động.

 

Trì Vũ thấy , vội vàng tăng thêm cường độ:

 

“Đại sư ~ Huynh là nhất ~ Đừng đuổi chúng về mà!

 

Muội cũng tận một chút hiếu tâm mà ~ Hu hu hu ~”

 

“Hu hu hu ~”

 

Bạch Tuyết cũng hóa thành quái vật hu hu, hai chớp chớp đôi mắt to, sức lắc cánh tay Thạch Vân.

 

“Ặc...

 

Những gì lão Nhị , chẳng lý chút nào cả!”

 

Quả nhiên, chiêu , Thạch Vân cuối cùng vẫn chọn về phía Trì Vũ, vỗ ng-ực :

 

“Có bảo vệ các , sợ gì chứ?

 

Đệ đừng nữa, quyết định như !”

 

“Huynh...”

 

Địch Lôi hận rèn thành thép giậm chân một cái, đầu về phía Nguyệt Sương và Tô Vụ đang xổm đất vẽ vòng tròn, trừng mắt quát:

 

“Hai các ngươi mau bày tỏ thái độ chứ!

 

Giả vờ câm điếc cái gì?”

 

Bày tỏ thái độ?

 

Thái độ gì?

 

Kẻ lớn trêu nổi, kẻ nhỏ... cũng dám đắc tội.

 

Trong lòng Nguyệt Sương than vãn thôi, dứt khoát vùi đầu đùi, giả đà điểu.

 

Tô Vụ thì dứt khoát xòe tay :

 

“Ai cũng , chỉ là một kẻ mù thôi.”

 

“Các ngươi...”

 

Nhìn họ như , Địch Lôi tức nổ đom đóm mắt.

 

“Được , cũng đừng khó họ nữa!”

 

Trì Vũ Địch Lôi, biểu cảm vô cùng nghiêm túc:

 

“Ta là vì cho chúng , nhưng đều là t.ử của Sư tôn, phúc cùng hưởng, họa cùng chia!”

 

“Phải đấy!”

 

Bạch Tuyết níu lấy cánh tay nàng, hùa theo:

 

“Cùng lắm thì cả đám ch-ết chùm...”

 

Tỷ thật là chuyện quá !

 

Trì Vũ vội vàng nhéo nàng một cái:

 

“Sư tỷ!

 

Đừng những lời xui xẻo đó!”

 

“Thôi , thôi ...”

 

Biết là đuổi hai nàng , Địch Lôi kiên trì thêm nữa.

 

Từ trong ng-ực lấy một tấm bản đồ nhăn nhúm trải tại chỗ, chỉ mấy điểm đỏ đó :

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tieu-su-muoi-thien-tu-xuat-chung-nhung-ngu-hanh-thieu-duc/chuong-211.html.]

“Theo tin tức , Băng Phách Linh Tinh khả năng tồn tại ở mấy vị trí ...”

 

Chương 157 Tuyệt giao — Long Thần Điện như thế , ở cũng

 

“Dấu gạch chéo đại diện cho cái gì?”

 

Trì Vũ chỉ mấy dấu gạch chéo lớn bản đồ hỏi.

 

Trầm ngâm một lát, Địch Lôi chậm rãi mở miệng:

 

“Đại diện cho việc, nơi đó yêu thú cực kỳ đáng sợ!

 

Thực lực tuyệt đối thấp hơn con khổng lồ một mắt ngang qua lúc nãy.”

 

Trì Vũ đếm thử, vị trí điểm đỏ tổng cộng mười hai chỗ.

 

Trong đó ba chỗ gạch chéo, ước chừng là Nhị sư tìm kiếm qua .

 

Còn chín chỗ...

 

Trì Vũ suy tư một lát :

 

“Ta một đề nghị thế ...”

 

“Không !

 

Ta đồng ý!”

 

Địch Lôi lập tức đoán ý nghĩ của nàng, liền lên tiếng phản đối:

 

“Chia hành động, vạn nhất gặp yêu thú lợi hại nào đó...”

 

“Nếu thật sự gặp yêu thú lợi hại nào đó, cùng cũng vẫn là ch-ết.

 

Chia hành động, mục tiêu nhỏ, ngược dễ việc hơn!

 

Huống chi...”

 

Trì Vũ bất đắc dĩ thở dài:

 

“Thời gian của chúng còn nhiều.”

 

Nếu cứ tìm từng vị trí điểm đỏ một, bảy ngày chắc chắn là đủ.

 

“Khoai tây nhỏ lý.”

 

Thạch Vân tiên phong bày tỏ sự đồng ý:

 

“Thế , sáu chúng chia ba nhóm, mỗi nhóm chịu trách nhiệm ba vị trí điểm đỏ.

 

Ba ngày , bất luận thu hoạch , đều tập hợp tại đây.”

 

“Muội ý kiến ~”

 

“Đệ cũng ý kiến...”

 

Mọi đều giơ tay bày tỏ sự đồng ý.

 

Tuy nhiên đến lúc chia nhóm nảy sinh dị nghị.

 

Theo ý của Địch Lôi, Trì Vũ và Bạch Tuyết thực lực yếu nhất, tự nhiên và Đại sư mỗi dẫn một , hai kẻ còn tự do tổ hợp.

 

Nào ngờ Bạch Tuyết còn kịp phản đối, Nguyệt Sương là đầu tiên lên tiếng:

 

“Hừ!

 

Ta mới thèm ở cùng tên mù ~”

 

“Hừ!”

 

Tô Vụ vung ống tay áo:

 

“Nói như thể ai ham hố ở cùng kẻ ái nam ái nữ bằng.”

 

Bạch Tuyết cũng hùa theo:

 

“Tại chia cắt và Tiểu sư ...”

 

“@¥%...”

 

Thấy mấy cãi dứt, Trì Vũ chỉ cảm thấy đầu to như cái đấu.

 

“Đủ !”

 

Nàng quát lớn một tiếng:

 

“Bốc thăm!

 

Ai bốc trúng giống thì một nhóm.”

 

Như , ai còn ý kiến gì nữa.

 

Cuối cùng, Trì Vũ và Nhị sư Địch Lôi tạo thành nhóm Lôi Vũ.

 

Hai nhóm còn lượt là nhóm Vân Tuyết, cùng với nhóm Sương Vụ ghét bỏ lẫn .

 

Thạch Vân tới bên cạnh Địch Lôi, dặn dò:

 

“Lão Nhị, nhất định chăm sóc cho khoai tây nhỏ.”

 

Địch Lôi gật đầu, ánh mắt về phía Trì Vũ:

 

“Theo sát , đừng để lạc đấy.”

 

“Huynh lạc chứ lạc ...”

 

Trì Vũ nhỏ giọng lẩm bẩm một câu theo....

 

Cùng lúc đó.

 

Tại một khe nứt nào đó trong chiến trường viễn cổ.

 

“Chát ~” Diệp Thần tỉnh , đột nhiên dậy, vung tay tát một cái thật mạnh mặt Chu Tước.

 

Cú tát chút lưu tình, khuôn mặt nhỏ nhắn trắng nõn của Chu Tước lập tức sưng vù lên.

 

 

Loading...