Tiểu Sư Muội Thiên Tư Xuất Chúng, Nhưng Ngũ Hành Thiếu Đức - Chương 167
Cập nhật lúc: 2026-03-19 22:18:38
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Hừ!
Tiểu tiện nhân, Thiên Hồn Phiên của lão , chính là nơi dung của ngươi!
Lên , Bách Luyện Thanh Diện Thi!”
Thiên Hồn Phiên, xem đáng sợ bao!
Nhìn cái thây khô lắc la lắc lư đang tiến gần , Trì Vũ khoanh hai tay , trêu chọc về phía lão âu, hỏi một câu hiểu thấu:
“Lão thái bà, ngươi bệnh tim ?”
“Ý gì?”
Lão âu nhíu mày, vẻ mặt hiểu sang.
“Thứ lấy , chắc chắn sẽ ngươi giật một cái!
Ta sợ ngươi chịu nổi kích thích đó, tại chỗ mở tiệc luôn.”
Trong lúc chuyện, Trì Vũ thò tay túi trữ vật.
“Diễn!
Ngươi cứ tiếp tục diễn !
Giới trẻ bây giờ, tuổi tác lớn, diễn thì đúng là bộ đến bộ khác...”
“Bộp~” Vào khoảnh khắc Vạn Hồn Phiên chống xuống đất, nhãn cầu của lão thái bà suýt chút nữa lòi khỏi hốc mắt, da mặt cũng theo đó mà run rẩy dữ dội.
“Ực~”
Nàng nuốt một ngụm nước bọt, hai con mắt dụi dụi , vẻ mặt thể tin về phía Trì Vũ, chút lộn xộn :
“Ngươi...
Vạn...
Vạn Hồn Phiên!
Sao, nó ở trong tay ngươi!”
“Ồ, tổ truyền đấy, hâm mộ ?”
Trì Vũ hếch cằm, bắt đầu dối lung tung.
“Không thể nào!”
Trán lão âu gân xanh nhảy dựng, môi ngừng run rẩy:
“Nói!
Ngươi rốt cuộc là hạng gì?”
“Về việc là ai, Vạn Hồn Phiên sẽ cho ngươi câu trả lời!”
Trong lúc chuyện, Trì Vũ mãnh liệt chống Vạn Hồn Phiên xuống:
“Ra !
Tiểu khả ái của !”
Tức thì, mây đen che trăng, âm phong nổi lên dữ dội.
Một đạo hắc quang lóe lên, Bách Luyện Thanh Diện Thi vốn đang mặt lão âu, vèo một cái, cư nhiên Trì Vũ thu trong phiên.
“Ư...”
Trì Vũ vẻ mặt lúng túng, vẩy vẩy hắc phiên trong tay, lẩm bẩm một :
“Sao thu trong ?
Ta thao tác đúng ?”
“Phụt~” Một ngụm m-áu tươi phun từ miệng lão âu, ánh mắt nàng về phía Trì Vũ càng thêm kinh khủng.
Bách Luyện Thanh Diện Thi vất vả luyện chế, hai lời cứ thế thu của !
“A má...”
“Đi!”
Nữ nhân quá mức cổ quái, lão âu quyết định thật nhanh, một tay túm lấy cánh tay thiếu nữ, “bùm” một tiếng hóa thành một đoàn sương khói, biến mất tại chỗ.
“Thế mà cũng chạy thoát ?”
Trì Vũ đoàn sương khói đang tiêu tan, thầm thở dài một tiếng:
“Quả nhiên Man Cương , đúng như sư tôn , các loại thuật quỷ trá tầng tầng lớp lớp, khiến khó mà phòng .”
Nàng một chân giẫm nát ngón tay đứt đất, sải bước chạy về.
“Ực ực~” Triệu Bình Chi tại chỗ, vẫn là cái điệu bộ ch-ết tiệt giống như cương thi , trong miệng ngừng nhả những con sâu độc đáng ghét.
Chưa lấy thu-ốc giải, e sợ đột nhiên hạ thủ với , Trì Vũ đành lấy một sợi dây thừng, trói thật c.h.ặ.t, dắt tới một hang núi để nghỉ chân.
Lúc bên ngoài đang mưa như trút nước, Trì Vũ một tay chống má, một tay gảy đống lửa mới nhóm lên.
Trong lòng vạn phần sầu muộn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tieu-su-muoi-thien-tu-xuat-chung-nhung-ngu-hanh-thieu-duc/chuong-167.html.]
Xuất sư thành, đồng đội đưa một cái .
Hiện tại nàng đang đối mặt với ba lựa chọn:
“Một là bỏ mặc , một thực hiện nhiệm vụ.
dù cũng là tiểu của , ngoài lăn lộn, với tư cách là đại tỷ đại, thể nghĩa khí như .”
Hai là mang theo bên , nhưng vạn phần tiện, độ khó của nhiệm vụ tăng lên theo đường thẳng.
Ba chính là gửi về tông môn, nhưng ước chừng lúc gửi tới, thể tổ chức lễ truy điệu cho .
“Haizz!
Thật bực !
Đồng đội , ai mà gánh nổi chứ?”
Trì Vũ bất lực thở dài một tiếng, tựa lưng vách đ-á, chậm rãi nhắm hai mắt , lâu liền chìm giấc mộng.
Nàng thích những ngày mưa, bởi vì thích hợp để ngủ.
Mà ngủ, thể khiến quên phiền não....
Cùng lúc đó, đỉnh Thiên Trì.
Liễu Vô Cực ngẩng đầu những ngôi rực rỡ bầu trời, lẩm bẩm:
“Hẹn ước ba ngày, tới .”
Chương 123 Chiến lực mạnh nhất Vân Khê Tông, quả nhiên danh bất hư truyền
Tiếng sấm vang lên, Liễu Vô Cực đặt chén trong tay xuống, b.úng tay một cái về phía trung.
Một đám mây chậm rãi rơi xuống , bước chân lên phía , đạp mây cấp tốc về hướng Đông Nam.
Hoàn nhận , một con quái điểu lông tạp, đang vỗ cánh, nhanh chậm theo lưng.
Nửa khắc đồng hồ , tới một rừng phong.
Nơi đây, chính là địa điểm hẹn với Chu Tước.
Chu Tước trong bộ y phục đỏ rực, sớm chờ đợi ở nơi từ lâu.
Thấy Liễu Vô Cực xuất hiện, Chu Tước chắp tay với :
“Tiền bối, xin chỉ giáo!”
“Ra chiêu !”
Liễu Vô Cực để một tay lưng, nhàn nhạt với nàng.
“Vậy thì, đắc tội !”
Chu Tước c.ắ.n môi đỏ, tay xòe , một cây trường thương đang bốc cháy ngọn lửa hừng hực bỗng dưng xuất hiện.
“Trụy Tinh Thiểm!”
Chu Tước nhảy lên trung, thương hợp nhất, hóa thành một đạo tinh thần từ trời giáng xuống.
Tức thì, đêm đen giống như bạch nhật, luồng khí nóng rực ập mặt.
Đối mặt với uy thế ngập trời , Liễu Vô Cực mặt đổi sắc, hai tay kết ấn, chậm rãi mở miệng:
“Âm dương hữu đạo, mệnh vận vô thường!
Ly tự, Thiên Mẫn —”
Theo pháp quyết thúc động, Liễu Vô Cực khí thế tăng mạnh, một đạo chưởng ấn đ-ánh thẳng về phía đối phương.
“Ầm vang~”
Một tiếng nổ lớn, thiên địa theo đó mà biến sắc.
Lấy hai trung tâm, phương viên mấy chục dặm khoảnh khắc hóa thành một mảnh phế tích.
Hồi lâu , tất cả trở bình tĩnh.
Bầu trời cũng lúc , lất phất mưa phùn.
“Khụ khụ~ ư...”
Chu Tước cầm trường thương chống đất, m-áu tươi ngừng tràn từ khóe miệng nàng.
Nhìn nam nhân sừng sững động mặt, trong mắt nàng ngoài kinh hãi thì chỉ còn sự kính phục.
Quá... quá mạnh mẽ!
Chiến lực mạnh nhất Vân Khê Tông, quả nhiên danh bất hư truyền!
Vượt cấp đối chiến, vững như Thái Sơn!
E rằng lão Long Vương ở mặt , cũng chỉ phần đ-ánh cho tơi bời!
Bại trong tay , tâm phục khẩu phục.
“Ngươi , sẵn tiện thêm một câu, Long Thần Điện, đáng để ngươi như .”
Liễu Vô Cực thản nhiên xoay , đầu mà rời .