Tiểu Sư Muội Thiên Tư Xuất Chúng, Nhưng Ngũ Hành Thiếu Đức - Chương 163
Cập nhật lúc: 2026-03-19 22:18:34
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Hai lập tức dừng chủ đề .”
Liễu Vô Cực dậy, Trì Vũ trở về với khuôn mặt tươi , đoán kết cục.
Trong lòng thầm thở dài:
“Thiên Đạo bỏ con, cả!
Vi sư, sẽ bảo vệ con chu cả đời!”
Trì Vũ hành lễ với Liễu Vô Cực, rảo bước tới bên giường Tô Vụ, quan tâm hỏi:
“Sư , cảm thấy thế nào ?”
“Đừng nữa!
Muội thực sự đừng nữa, cảm thấy tuyệt lắm đấy nhé!”
Đang chuyện, Tô Vụ như xác ch-ết vùng dậy bật dậy.
Hắn mặt mày hớn hở, khá là bất ngờ :
“Không ngờ nha!
Không ngờ!
Sư tôn... con ngộ !”
“Cái gì mà linh tinh ạ?”
Trì Vũ một bụng thắc mắc, vô cùng khó hiểu đối phương.
“Xem con là nhân họa đắc phúc, cuối cùng cũng phá vỡ cái gông xiềng !
Tiểu Vũ theo ngoài, để sư con ở đây cảm ngộ, tranh thủ một phá cảnh!”
Phá vỡ gông xiềng?
Ý là, sét đ-ánh mà còn đ-ánh thông nhâm đốc nhị mạch luôn ?
Cái khiến Trì Vũ chút bằng con mắt khác .
Như , hòn đ-á trong lòng cũng coi như rơi xuống đất .
Mọi đều thăng cấp, thật quá.
Đi ngoài nhà.
Liễu Vô Cực bưng chén sớm nguội ngắt lên nhấp một ngụm, thong thả :
“Lục sư tỷ con hiện nay cũng đang bế quan, cho nên...”
Cho nên con bạn nhỏ nào để chơi bời ạ?
Trì Vũ thầm nghĩ như trong lòng.
“Hiện nay một chuyện giao cho con xử lý, nhưng vi sư chút lo lắng...”
“Sư tôn cứ việc phân phó!
Đồ nhi nhất định sẽ !”
Thiên Trì Phong vốn dĩ nhân thủ thiếu thốn, thể vì là nhỏ nhất mà chăm sóc đặc biệt, Trì Vũ lập tức bày tỏ thái độ.
“Thực cũng chuyện gì lớn, đối với con mà chắc cũng độ khó gì.”
Liễu Vô Cực chậm rãi lên tiếng, “Mấy tháng , một nhóm t.ử tông môn ngoài rèn luyện, theo quy định, cứ cách nửa tháng, ngoài bắt đầu báo cáo vị trí của cho tông môn, nhưng tháng nhóm t.ử đó bỗng nhiên bặt vô âm tín...”
Mất tích ?
Trì Vũ thuận miệng tiếp lời:
“Ý của sư tôn là, con tìm họ về ạ?”
“Không!”
Liễu Vô Cực lắc lắc đầu, “Trước con , kết quả là họ cũng bặt vô âm tín luôn!
Ta cảm thấy sự việc điều kỳ lạ, con chuyến chỉ cần âm thầm điều tra là , đừng quá phô trương.”
“Hãy nhớ lấy, bất luận tình hình thế nào, an nguy của bản mới là quan trọng nhất!
Một khi nguy hiểm, rút lui ngay lập tức!
Đã rõ ?”
Nghe xong lời dặn dò của Liễu Vô Cực, Trì Vũ nghiêm túc gật đầu:
“Đồ nhi ghi nhớ lời dạy của sư tôn!
Không đích đến là nơi nào ạ?”
“Man Khương, Lạc Nguyệt Sơn Cốc.”
Man Khương, Lạc Nguyệt Sơn Cốc ?
—— Trì Vũ lặng lẽ ghi nhớ nơi sâu trong lòng.
“Người Man Khương, phần lớn giỏi về cổ độc quỷ thuật, con tuy bách độc bất xâm, nhưng cũng hết sức lưu tâm!
Ngoài , Man Khương tiếp giáp với Bắc Vực, nghi ngờ, chuyện liên quan mật thiết tới đám Thiên Độc Trại đó...”
Trì Vũ lặng lẽ gật đầu, Thiên Độc Trại!
Nếu nhớ nhầm, tên Hác Độc xử lý chính là của Thiên Độc Trại nhỉ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tieu-su-muoi-thien-tu-xuat-chung-nhung-ngu-hanh-thieu-duc/chuong-163.html.]
“Được , con về chuẩn !
Nhất định nhớ kỹ những lời đấy.”
“Biết ạ!
Vậy đồ nhi cáo lui!”
Trì Vũ vẫy vẫy tay, chào từ biệt rời .
Nhìn bóng lưng cô rời , Liễu Vô Cực hồi lâu, vẫn chút yên tâm, lập tức lấy từ trong túi trữ vật một tấm truyền âm phù...
“Tạm biệt , tối nay con xa , đừng lo lắng cho con...”
Trì Vũ hai tay gối đầu, ngân nga hát rảo bước con đường trở về động phủ.
Lúc cây cổ thụ vẹo cổ ngoài động phủ của cô, một thanh niên g-ầy gò mũi xanh mặt sưng, đang gốc cây nghỉ chân.
Người đó ôm eo, miệng rên rỉ ngừng, m-áu mũi lau hết lớp đến lớp khác, rõ ràng là ai đó đ-ánh cho một trận .
Thấy Trì Vũ xuất hiện trong tầm mắt, vội vàng dậy, ngừng vẫy tay:
“Hê!
Ở đây, ở đây!”
Nhìn cái gã t.h.ả.m hại mặt, Trì Vũ nhịn mà bật thành tiếng:
“Ái chà...
Triệu đại công t.ử, ai đ-ánh thế ?”
Người tới chính là Triệu Bình Chi Triệu đại công t.ử.
Lâu ngày gặp, Triệu Bình Chi càng thêm g-ầy gò, tu vi so với đó chút tiến bộ, hiện tại đang ở Trúc Cơ tầng bốn.
“Haiz!
Đừng nhắc nữa.”
Triệu Bình Chi thở dài một tiếng, lau m-áu mũi, u uất , “Lần mệnh sư tôn ngoài việc, kết quả gặp của Nghịch Thần Tông...”
“Nghịch Thần Tông?
Diệp Thần ?”
Nghe thấy cái danh hiệu Nghịch Thần Tông , đầu tiên Trì Vũ nghĩ tới chính là lão vương miệng méo Diệp Thần.
“Hửm?”
Trong mắt Triệu Bình Chi lóe lên một tia kinh ngạc, “Muội quen ?”
Đâu chỉ là quen!
Ta và là chỗ khách quen .
Trì Vũ :
“Vậy báo tên của ?”
Triệu Bình Chi lập tức rơi trầm mặc, hồi lâu mới lên tiếng:
“Nếu , chính vì báo tên của nên mới đ-ánh, tin ?”
Trì Vũ:
“...”
Thế thì đúng , ở mặt mà báo đại danh của , đúng là dũng cảm thật đấy.
“Không , tìm cơ hội báo thù cho !”
Trì Vũ vỗ vỗ vai , vỗ ng-ực cam đoan .
Lại chợt nhớ đang nhiệm vụ, lắc lắc đầu , “ qua một thời gian nữa mới , Man Khương một chuyến.”
“Đi Man Khương?
Thế thì quá !”
Nghe , mắt Triệu Bình Chi sáng lên, “Ta chính là vì chuyện mới tới tìm đấy!”
“Ồ?”
Trì Vũ liếc mắt xéo, “Đừng bảo là cũng định đấy nhé?”
“Không mà!”
Triệu Bình Chi thở dài , “Nhóm t.ử dẫn đầu đó chính là biểu tỷ Mộc Thanh của ...”
“Mộc Thanh?”
Trì Vũ ngẩn , sờ sờ cằm, tự lẩm bẩm , “Cái tên , cảm thấy quen tai nhỉ?”
Chương 120 Vậy xem, tu tiên lừa tu tiên
Mộc Thanh, ai tên là Mộc Thanh nhỉ?
Trì Vũ đang suy nghĩ, Triệu Bình Chi nhắc nhở:
“Muội quên thế ?
Cái mà tỷ thí , tỷ cố tình hạ thấp tu vi để đ-ánh với !
Cuối cùng võ đức, một phát s-úng b-ắn tỷ văng xuống đài luôn.”
“À ~” Trì Vũ bừng tỉnh, “Hóa tỷ là biểu tỷ của !”