Tiểu Sư Muội Nhặt Rác Tu Tiên, Cả Tông Môn Xin Ôm Đùi - Chương 32: Nếu Không Có Gì Bất Ngờ, Có Lẽ Ta Vẫn Luôn Ở Đây
Cập nhật lúc: 2026-04-07 11:31:23
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
So với sự thấp thỏm của Trần phong chủ, Bạch Vi trả lời chút gánh nặng tâm lý.
“ , nhị sư phụ, gì đúng ?”
Lại Bạch Vi gọi ông là nhị sư phụ, Trần phong chủ mãi lên tiếng.
Ông đoán Bạch Vi thiên phú vẽ bùa phi thường, nhưng ngờ thiên phú chế phù của đối phương cao đến mức , quả thực đạt đến trình độ thầy tự thông.
Nghĩ đến việc đây mặt dày mày dạn bắt bái sư phụ, Trần phong chủ chút nóng mặt, lập tức yên, dậy ngoài.
“Nhị sư phụ, đây là?”
Bạch Vi cẩn thận nghĩ cuộc đối thoại giữa và Trần phong chủ, phát hiện chỗ nào , nàng nhất thời hiểu nổi, tại Trần phong chủ đột nhiên vô cớ rời .
Trần phong chủ chỉ cảm thấy, lúc tiếng “nhị sư phụ” của Bạch Vi quá ch.ói tai, ông bây giờ ba chữ chút nào.
“Bạch Vi, suy nghĩ kỹ, thích hợp nhận con đồ .”
Lời , sắc mặt Bạch Vi biến đổi.
“Nhị sư phụ, ?”
Người thường phụ nữ dễ đổi thất thường, Bạch Vi cảm thấy, đàn ông cũng kém cạnh.
Chẳng lẽ vô tình đắc tội với Trần phong chủ ở ? Hay vấn đề ở tấm cực phẩm Phi Thiên Phù ?
Trần phong chủ hình nhỏ bé của Bạch Vi, thở dài một tiếng, đối phương vẫn chỉ là một đứa trẻ, nhưng khiến ông nảy sinh lòng kiêng dè.
Ông cố gắng bình tâm trạng, tự nên cho Bạch Vi một lý do.
“Bạch Vi, thiên phú chế phù của con quá cao, kém xa con, đủ tư cách sư phụ của con, giữa và con duyên sư đồ.”
Trần phong chủ tuy , nhưng rốt cuộc cũng nảy sinh lòng yêu tài đối với Bạch Vi, ông suy nghĩ một chút, từ trong nhẫn trữ vật lấy một cuốn sách đưa cho Bạch Vi.
“Cuốn sách là tâm đắc gần ngàn năm của , bên trong giải thích chi tiết các phương pháp chế tạo và sử dụng linh phù khác , nếu con hứng thú, thể dành thời gian xem qua.”
Bạch Vi nhất thời gì, tuy tỷ lệ vẽ bùa thành công của cao, nhưng qua học tập hệ thống, nàng thực vẫn mong đợi học hỏi từ Trần phong chủ.
“Sư giả, truyền đạo thụ nghiệp giải hoặc dã! Nhị sư phụ, tặng cho con tâm đắc gần ngàn năm của , tương đương với việc thụ nghiệp giải hoặc cho con, tự nhiên đủ tư cách sư phụ của con.
Thành thật mà , con một chút thiên phú về mặt chế phù, nhưng hiểu về linh phù nhiều, thiếu một sư phụ dẫn dắt. Nếu thể tiếp tục chỉ dạy con, con tự nhiên vô cùng cảm kích. Nếu kiên trì với suy nghĩ của , con cũng tôn trọng, đối với , con vẫn vô cùng ơn.”
Trần phong chủ ngờ, Bạch Vi mới bốn tuổi thể dùng logic rõ ràng, mạch lạc để thuyết phục .
Trong lòng thêm chút ấm áp, nhưng ông càng thêm kiên định, quyết định của là đúng.
“Bạch sư điệt, cuốn sách cho con đủ để dẫn con nhập môn. Nếu con bất kỳ vấn đề gì về linh phù, thể hỏi bất cứ lúc nào, cứ coi là sư bá của con, chỉ mà thôi.”
Trần phong chủ cho Bạch Vi cơ hội chuyện, xong liền vội vã rời .
Bạch Vi ngờ trải nghiệm một ngày huyền ảo đến , buổi sáng tranh sư đồ, buổi tối từ bỏ sư phụ, thật vô lý!
Chuyện Trần phong chủ sư phụ của nàng, Bạch Vi cảm thấy nên với sư phụ một tiếng, nhưng sư phụ hết giận .
Nghĩ đến việc bay quanh Kiếm Lai Phong lâu như , mà thấy sư phụ và sư cứu , điều quá bất thường.
Bạch Vi dùng truyền âm phù thăm dò ngũ sư , xem rốt cuộc là tình hình gì.
Trực giác mách bảo nàng, nếu sư phụ và các sư đều ở đó, sẽ để nàng bay lâu như .
Bạch Vi ở đây truyền âm phù, may mà nàng dụng cụ chế phù, cổ tịch trong gian và Tàng Thư Các ghi chép về cách vẽ truyền âm phù, nàng chỉ thể gửi gắm hy vọng cuốn sách Trần phong chủ đưa.
Lật trang đầu tiên, nàng thấy cách vẽ truyền âm phù.
Trần phong chủ ghi chú bên cạnh giải thích, truyền âm phù là một trong những phương tiện liên lạc cần thiết của tu tiên.
Bạch Vi vô cùng đồng tình với điều .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tieu-su-muoi-nhat-rac-tu-tien-ca-tong-mon-xin-om-dui/chuong-32-neu-khong-co-gi-bat-ngo-co-le-ta-van-luon-o-day.html.]
Nghĩ đến mấy vẽ bùa đó, Bạch Vi chút do dự liền gian, nàng quyết định vẽ bùa trong gian để tránh lôi kiếp.
Trần phong chủ tuy đặt truyền âm phù ở trang đầu tiên, nhưng nghĩa là nó dễ vẽ.
Ngược , truyền âm phù còn khó vẽ hơn Tụ Linh Phù.
Bạch Vi dùng hết linh lực , đầu chế phù thất bại, ăn hai quả đào tiên bổ sung đầy linh lực, hít sâu một , bắt đầu chế tạo tấm truyền âm phù thứ hai.
Trong quá trình vẽ bùa, Bạch Vi luôn cảm thấy một chỗ trong cách vẽ truyền âm phù của Trần phong chủ đúng, nàng quyết định vẽ theo giác quan thứ sáu của .
Một vệt sáng xanh lóe lên, truyền âm phù thành.
Bạch Vi tấm truyền âm phù trong tay, hiểu , những tấm Tụ Linh Phù và Linh Hỏa Phù vẽ đó, khi thành phù đều là ánh sáng vàng, lẽ nào cái cực phẩm linh phù, nên mới lóe sáng xanh?
Bạch Vi cũng đoán nhiều, ánh sáng tức là thành công, cầm linh phù liền khỏi gian.
Bạch Vi kích hoạt linh phù theo cách Trần phong chủ ghi , lập tức liên lạc với ngũ sư .
“Ngũ sư , các cả ?”
Hách Viễn thấy giọng Bạch Vi liền kinh ngạc, khỏi lộ vẻ mặt như ông lão tàu điện ngầm điện thoại.
Hắn thể hiểu nổi, Bạch Vi liên lạc với .
Bây giờ và sư phụ, các sư đều còn ở Ngũ Hành Giới. Theo lý mà , truyền âm phù thể từ Ngũ Hành Giới truyền đến Ma Giới .
Hách Viễn một ý nghĩ táo bạo.
“Tiểu, tiểu sư , , liên lạc với chúng ? Chẳng lẽ cũng theo?”
Bạch Vi ngơ ngác, lời ngũ sư , chữ nào nàng cũng , nhưng ghép với , nàng hiểu gì cả!
Bạch Vi thản nhiên phàn nàn, “Còn nữa! Các mà cũng gọi !”
Giọng Hách Viễn chút chột truyền đến, “Tiểu sư , hiểu lầm . Là sư phụ tu vi của quá thấp, chúng đến Ma Giới quá nguy hiểm, hơn nữa chúng chắc sẽ về nhanh thôi.”
Một giọng nam xa lạ truyền đến, “Ngũ sư , đang truyền âm cho ai ? Ma Giới còn thương của ?”
Ngũ sư tức giận, giọng cũng cao lên một chút.
“Tứ sư , đừng bậy! Đây là tiểu sư của Kiếm Lai Phong chúng , mới bốn tuổi, vẫn còn ở Luyện Khí kỳ, lẽ lén theo, đang truyền âm cho .”
Giọng đàn ông đổi, “Đồ ngốc nhà ngươi! Tiểu sư , còn đó ? Ta là tứ sư của – Thẩm Văn, đang ở ? Xung quanh những gì, nhất định giấu cho kỹ, chúng sẽ đến đón ngay.”
Bạch Vi ngờ tứ sư từng gặp mặt bụng như ! Chỉ là…
“Tứ sư , nếu gì bất ngờ, lẽ vẫn luôn ở đây, cho nên, cần hỏi ở đây .”
Thẩm Văn nghẹn lời, tiểu sư cũng hài hước thật, chỉ là bây giờ lúc để hài hước.
“Tiểu sư , bây giờ lúc đùa giỡn, đang ở trong Ma Giới? Tu vi của quá thấp, tuyệt đối đừng lung tung.”
Bạch Vi rõ Ma Giới quá nguy hiểm, vì cũng vòng vo nữa.
“Ta đang ở Kiếm Lai Phong.”
Hách Viễn vẫn phản ứng kịp, nghi hoặc , “Tứ sư , Ma Giới cũng một nơi tên là Kiếm Lai Phong ? Đây là trùng tên với ngọn núi của chúng !”
Bạch Vi ngờ ngũ sư ngây thơ như , mở miệng định giải thích, ngờ tứ sư lên tiếng .
“Ngươi ngốc !”
Bạch Vi phụ họa, “Tứ sư , chỉ thông minh của ngũ sư đúng là đáng lo ngại.”
Giọng tứ sư tán thành truyền đến, “Còn ! Ngũ sư , tiểu sư chắc chắn đang trêu đấy!”
Tiếp đó, tứ sư hỏi với giọng cho phép từ chối, “Tiểu sư , đừng lề mề nữa! Mau cho chúng vị trí cụ thể, Ma Tôn bắt là xong đời đấy.”