Tiểu Sư Muội Lại Được Thiên Đạo Chúc Phúc Nữa - Chương 179: Vì sư muội si, vì sư muội cuồng, vì sư muội mắng rách miệng sứt đầu mẻ trán

Cập nhật lúc: 2026-01-12 23:32:04
Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Ngụy Tinh Châu xông tới tóm lấy đầu Thiệu Cảnh Minh, hai ngón tay cong , chọc thẳng mắt Thiệu Cảnh Minh.

"Lão t.ử móc đôi mắt ch.ó mù của ngươi !"

Ninh Tiêu thấy , lập tức cầm kiếm xông tới ngăn cản.

Nghiêm Phong thấy phá đám chuyện của nhị sư nhà , lập tức nhảy dựng lên đá tới.

Đoạn Văn Diệu thấy đá trong lòng của , lập tức xông tới che chắn, ngăn cản Nghiêm Phong, nhưng Long Gián từ lưng đá văng .

 

Thanh Minh cũng ngốc mà yên, rút kiếm liền hướng Long Gián đ.á.n.h một đợt công kích.

công kích còn kịp rơi xuống Long Gián, Hướng Dục Thần ngăn .

Sau khi đỡ đòn cho Hướng Dục Thần, Giang Vô Diễm vung thanh đại đao Hắc Kim c.h.é.m thẳng về phía Thanh Minh.

 

Mộ Dung Nam nấp phía , nạp năng lượng s.ú.n.g b.ắ.n tỉa, trực tiếp b.ắ.n nổ mắt Thiệu Cảnh Minh.

Kẻ đau đớn lăn lộn: "A, mắt của !"

Tuy rằng đến mức mù thật, nhưng nỗi đau là thật.

Phù Ngọc Trạch cũng rảnh rỗi, rút kiếm xông lên tấn công Thanh Minh, linh phù và kiếm pháp phối hợp, mà cũng hề lép vế.

Hắn điều tra, khi Trần Linh ở Vạn Trận Phong, kẻ chèn ép nàng tàn tệ nhất chính là Thanh Minh.

Trong trận hỗn chiến , chỉ một mục đích: Đánh cho Thanh Minh tàn ma dại, hả giận cho Trần Linh.

Ta vì người tiễn đưa vặn dặm
Người vì ta khóc mù đôi mắt

 

Lục T.ử Sâm bên cạnh lặng lẽ đám Diệu Thiên Tông đ.á.n.h chí ch.óe, lửa văng tung tóe, liều mạng sống c.h.ế.t, trong lòng càng thêm khinh bỉ.

Hừ, chỉ đám t.ử Diệu Thiên Tông ti tiện thấp kém mới cái loại chuyện tự tàn sát lẫn , phản đồ thôi.

Về phần Từ Chính Khanh... gã là duy nhất thể tự lo liệu, thể gây sự ở hiện trường.

Từ lúc thấy Cố Thường Nhạc nữa, Từ Chính Khanh ngừng nôn mửa, đừng là thức ăn, đến cả mật xanh cũng sắp gã nôn hết .

 

Vừa thấy Cố Thường Nhạc, gã liền nhớ những chuyện ở Bách Phương Tiểu Thế Giới, đặc biệt là tiếng "Ca ca, Từ ca ca" ngọt ngào ... Tê...

Vừa mới đối mặt vô cường địch yêu tộc, gã gắng gượng chống đỡ, nhưng giờ phút , gã bủn rủn, mặt xám như tro, chỉ bám vách lĩnh vực, run rẩy xổm ở góc tường.

 

Gã vốn tưởng rằng ghê tởm hai chữ "ca ca", ngờ, là bản Cố Thường Nhạc.

Gã chẳng còn tâm trí mà xem đám hỗn chiến.

Giờ phút , đám truyền của Vạn Trận Phong và Kiếm Phong đ.á.n.h đến điên cuồng.

Mà nguyên nhân, chẳng qua là vì Nghiêm Phong với Thiệu Cảnh Minh một câu:

"Kẻ thích Cố Thường Nhạc nhất ở Vạn Trận Phong các ngươi chẳng là ngươi ? Sư ngươi độc ác, còn ích kỷ hẹp hòi, đầu óc chỉ đàn ông, rốt cuộc ngươi thích nó điểm gì mà liều mạng vì nó như ?"

 

Thiệu Cảnh Minh xong tức giận đến phát điên.

"Sư ngươi mới ! Sư ngươi nhân phẩm thấp kém, hành sự bỉ ổi, miệng thối hoắc, còn thích chơi trò âm hiểm độc ác, chỉ ngươi mới coi nó là bảo bối!"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tieu-su-muoi-lai-duoc-thien-dao-chuc-phuc-nua/chuong-179-vi-su-muoi-si-vi-su-muoi-cuong-vi-su-muoi-mang-rach-mieng-sut-dau-me-tran.html.]

Long Gián và Ngụy Tinh Châu lập tức dồn hỏa lực lên Thiệu Cảnh Minh, ngừng đ.ấ.m đá túi bụi.

Hướng Dục Thần còn giẫm đạp liên tục lên mặt : "Đồ xí, ngươi tưởng rằng bộ mặt gì hả? Ta nó giẫm c.h.ế.t ngươi, giẫm c.h.ế.t ngươi, giẫm c.h.ế.t ngươi!"

Nghiêm Phong trực tiếp cắt lưỡi : "Để ngươi , để ngươi ! Nói , nữa?"

 

Thiệu Cảnh Minh kịp quan tâm miệng đầy m.á.u, trực tiếp thúc giục pháp trận vẽ xong.

đao kiếm bay từ pháp trận, Nghiêm Phong hình linh hoạt, khẽ nghiêng .

"Phụt!"

Thiệu Cảnh Minh ngược đao kiếm đ.â.m trúng.

"A!"

Đau...

Thiệu Cảnh Minh công pháp mới ở Yêu giới, tuy rằng nhục hiện tại thể tự phục hồi, nhưng cảm giác đau đớn gấp mười thường, lúc đ.â.m, đau đến mức tròng mắt sắp lật ngoài.

 

Thanh Minh thấy vũ nhục sư bạch nguyệt quang nhà , thể nhịn ? Lập tức xông lên c.ắ.n xé.

"Sư của các ngươi chỉ là phế vật, hai năm trôi qua cũng thể đột phá từ Trúc Cơ lên Kim Đan, chỉ các ngươi coi đống phân ch.ó là bảo bối!"

Nghiêm Phong lập tức phản bác: "Phì! Sư đây đ.á.n.h đ.ấ.m c.h.ử.i bới, tay g.i.ế.c địch, sư ngươi ? Sư ngươi chỉ giỏi rúc lòng đàn ông mà thôi!"

Thiệu Cảnh Minh khinh bỉ nhổ một bãi nước bọt đáp trả, gào lên:

"Kia mà là sư á? Chẳng khác gì sư phiên bản nữ, ai đời sư đoan trang như Trần Linh? Sư dịu dàng xinh còn quan tâm khác, tiểu tiên nữ giáng trần, ai sánh bằng!"

Ngụy Tinh Châu tiếp lời ngay: " đúng đúng, sư ngươi yếu đuối vô năng, sống tự lo nổi, thôi thì sớm rời khỏi tu tiên giới mà gả chồng, đêm đêm véo eo cho đau!"

"Hừ! Ai mà chẳng nhổ nước bọt.”

 

Long Gián nhổ , mở miệng hàng tuyển:

"Chúc hai ngươi trăm năm hạnh phúc, mãi mãi bên , chúc ngươi tuyệt tự tuyệt tôn sớm sinh quý t.ử, đầu đội cả một thảo nguyên xanh mướt, nơi nơi đều cha của con ngươi!"

Ninh Tiêu vụng về, giỏi c.h.ử.i đổng, ghét nhất kẻ lải nhải bên tai, lập tức vớ lấy cành cây linh mộc bắt đầu vẽ pháp trận.

 

"Bọn ngươi, hôm nay đừng hòng chạy thoát!"

Ác mộng Lạc Bồ Thâm ở đây, thêm đó hai năm nay tốc độ tu luyện của tệ, thực lực đạt tới Nguyên Anh trung kỳ, Ninh Tiêu tự nhiên bắt đầu cuồng vọng.

Đoạn Văn Diệu thấy Ninh Tiêu tiến lên, cũng lặng lẽ theo , vì tranh mặt mũi, cũng vì Cố Thường Nhạc hả giận, chỉ vì yên tâm Ninh Tiêu.

Thế là, t.ử hai phong trướng Diệu Thiên Tông đ.á.n.h , , ngoài hai phong căn bản thể nhúng tay.

 

Hai bên đ.á.n.h bất phân thắng bại, đ.á.n.h c.h.ử.i, vô cùng náo nhiệt.

Kỳ lạ nhất là, khác căn bản chen , chỉ thể yên lặng bọn họ đấu trí đấu pháp, tranh giành sư .

Mà lúc , các sư của hai phong, đang ở trong cơ thể đại cầu màu đen, đ.á.n.h khó phân thắng bại.

 

 

Loading...