Tiểu Sư Muội Có Chút Buông Xuôi, Nhưng Không Nhiều Lắm - Chương 562: Chủ nhân Đạo Cảnh

Cập nhật lúc: 2025-12-29 11:24:29
Lượt xem: 54

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/LgoR7uFk7

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Phong Vũ Như Hối Tướng!”

 

Chấn động do chuẩn tiên tạo kịp lắng xuống thì phát hiện thiên tượng dị biến.

 

Trong cơn mưa lớn k.h.ủ.n.g b.ố như thiên hà đổ xuống, uy áp rộng lớn ngập trời lan tràn.

 

“Phù Thiên Thương Hải Tướng!”

 

Giữa cơn cuồng phong mưa lớn, mặt đất chợt hiện cảnh tượng đại hải mênh m.ô.n.g, tựa như sóng thần cuộn trào, từng lớp sóng mang theo thiên uy ầm ầm tràn đến, hải triều cuồng nộ, sóng dữ gầm vang.

 

Trong vòng vạn dặm, những tu sĩ tu vi yếu một chút đều ngay lập tức mất hết ngũ giác, kẻ còn đủ lực thì cuống cuồng thoái lui, dám ở dù chỉ một khắc.

 

Trong lòng nhiều chuẩn tiên xa quan sát đều khiếp sợ khôn nguôi, cũng coi như mở rộng tầm mắt.

 

Lần đầu tiên họ thấy nhiều Thiên Đạo pháp tướng đỉnh cấp xuất hiện cùng lúc đến .

 

Mà tất cả… chỉ để g.i.ế.c một Lâm Hư cảnh.

 

Dưới thiên uy, tu sĩ cảm thấy bản nhỏ bé vô cùng, chỉ như hạt cát giữa biển khơi.

 

Ấy thế mà nàng vẫn c.h.ế.t.

 

Các chuẩn tiên vây công Tô Chước cũng kinh ngạc trong lòng, Thượng Thế t.ử thu hồi ‘Thiên Lý Bạch Nhật Tướng’ thấy thì nhíu mày, đưa mắt về phía một vị chuẩn tiên đến.

 

Vị chuẩn tiên đó hiểu ý gật đầu, lòng bàn tay nâng lên.

 

Trong cơn mưa gió tẩy rửa, biển cả cuộn trào, Thiên Đạo giáng uy áp xuống.

 

Vạn vật giữa trời đất như khoác lên sắc m.á.u trầm uất!

 

“Trường Hà Lạc Nhật Tướng!”

 

Lại một Thiên Đạo pháp tướng nữa hiện ! Trong muôn trùng dị tượng hỗn loạn, một vầng huyết nhật đỏ như m.á.u bỗng dưng xuất hiện, ngân hà từ chân trời rơi xuống, từ xa đối ứng với vầng lạc nhật đó.

 

Tô Chước tiên lực cuốn lấy, nhất thời thể cử động, ánh mắt nàng lặng lẽ về phương xa.

 

Một đạo lưu quang lóe lên biến mất, hư ảnh dung nhập thể nàng.

 

Phân về.

 

Mọi đồng loạt phát hiện điều bất thường.

 

Bầu trời đen kịt bỗng hiện những vì sáng tỏ, tinh quang sáng ch.ói rực rỡ, lụi mờ âm u.

 

Ánh sáng của quần tinh chiếu xuống, ngôi sáng nhất còn rực rỡ ch.ói mắt hơn cả mặt trời mặt trăng khiến thể thẳng. Ngôi tối nhất gần như khó nhận , nhưng lượng nhiều, tự huyền cơ riêng, uy áp nội liễm khiến dám xem nhẹ.

 

Mỗi một ngôi đều đại diện cho một loại đạo pháp.

 

Những đạo pháp thuộc về cùng một !

 

Chúng chuẩn tiên rùng , trong lòng đồng thời xuất hiện một từ ngữ xa lạ.

 

Vạn Đạo pháp tướng!

 

run rẩy : “Là Thân Tướng Vạn Đạo Gia!”

 

Vậy mà là Thân Tướng Vạn Đạo Gia trong truyền thuyết!

 

“Lẽ nào Vạn Đạo pháp tướng là biểu tượng của đạo đồ tận?”

 

Vạn Đạo pháp tướng quá mức mênh m.ô.n.g, là đỉnh cao mà tu sĩ khó lòng vươn tới. Người đời thể từng qua đạo pháp , nhưng từng nghĩ sẽ ai thật sự tu luyện thành công.

 

Huống hồ là tu luyện thành công đến Lâm Hư cảnh.

Thu Vũ Miên Miên

 

Lâm Hư cảnh thể là Lâm Hư cảnh bình thường? Rõ ràng là ngay cả Thiên Đạo pháp tướng đỉnh cấp cũng khó mà sánh kịp!

 

Rốt cuộc thì tu luyện bằng cách nào?!

 

Sự kiêu ngạo của chuẩn tiên khiến họ rút lui, chỉ thể ngơ ngác Tô Chước.

 

Các loại Thiên đạo thần thông lượt giáng xuống, thế nhưng chẳng thể lay chuyển nàng dù chỉ một chút.

 

Ngược , kiếm khí mang theo các loại đạo tắc uy áp bất ngờ bộc phát, xuất quỷ nhập thần, gì cản nổi!

 

Ầm, ầm, ầm!

 

Từng trận tiên quang nổ tung, tất cả đều là hào quang của các tiên khí phòng ngự do chuẩn tiên tộc ban cho. Nay phá tan, vỡ nát tan tành.

 

Tô Chước thể c.h.é.m đứt quy tắc của Tiên Đạo thì tất nhiên việc g.i.ế.c bọn họ cũng chẳng gì khó, chỉ là nàng cố tình lưu tình, tay chí mạng.

 

Khi nhận , thì bọn họ thể thoát .

 

Bởi vì Ngu Hồng Vũ sớm mượn pháp khí, bố trí trận pháp phong tỏa.

 

Tô Chước thành thật để mặc vây công suốt thời gian dài, chỉ để rèn luyện kiếm đạo, mà còn để tranh thủ thời gian cho Tam sư âm thầm tay bày trận.

 

Nếu , e là thể giữ chân đám chuẩn tiên một cách đường đường chính chính.

 

“Ngươi đây là ý gì?”

 

Tuy nguy đến tính mạng, nhưng sắc mặt của Thượng Thế t.ử trông cực kỳ khó coi.

 

Tô Chước hiền lành: “Bây giờ đến lượt bao vây các ngươi .”

 

Mấy vị sư cũng hiện .

 

Tần Dĩ Luật mặt cảm xúc, thần sắc ba còn thì vẻ vui vẻ khó tả.

 

Khiến chúng chuẩn tiên dự cảm chẳng lành.

 

Tô Chước mỉm : “Giao thần khí , thể tha một mạng. Bằng g.i.ế.c các ngươi dễ, còn các ngươi phục sinh, tu luyện thì… chắc là cực khổ lắm nhỉ?”

 

Cướp bóc!

 

Những chuẩn tiên vốn cướp bóc Tô Chước cảm thấy vô cùng cay đắng.

 

Như , e rằng bọn họ còn chẳng bằng những đạo hữu bỏ mạng .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tieu-su-muoi-co-chut-buong-xuoi-nhung-khong-nhieu-lam/chuong-562-chu-nhan-dao-canh.html.]

 

Đạo tâm sỉ nhục ?

 

Giờ đây chỉ là sỉ nhục đạo tâm, mà ngay cả gia sản cũng nhắm tới!

 

Có thể đưa ?

 

Nếu thể đưa , lấy thần khí cái giá để thoát thì cũng đáng.

 

Tiên Đạo, nhiều thần khí cũng tác dụng gì, còn bằng tiên khí tiện tay.

 

Mấy vị sư đều là những kẻ chuyên "đánh cướp" lão luyện, bọn họ phối hợp vô cùng ăn ý.

 

So với phường đạo tặc chính hiệu, chỉ thiếu mỗi nụ phản diện mà thôi.

 

Bởi vì quá quen tay, bọn họ hành sự hết sức hờ hững, cứ như chuyện thường ngày ở huyện khiến sợ hãi đến tận xương tủy.

 

Tô Chước dùng đám “đầu đất” từ Tiên vực để luyện Kiếm đạo xong nhân cơ hội cháy nhà mà hôi của, bản thì lười chẳng nhúc nhích.

 

Nàng khoanh tay , chỉ phụ trách trấn áp.

 

Thỉnh thoảng các chuẩn tiên lén gương mặt vô hại của nàng, trong lòng khỏi run rẩy.

 

Quả thực thể trách bọn họ lầm, tu vi và tuổi tác của nàng thật quá dễ khiến khác lơ là. Ai mà dám tin đây là một sát thần chứ?

 

Nếu đích nàng đàn áp, bọn họ cũng chẳng dám tin.

 

Tô Chước ở bên cạnh điều tức, một lát , nàng nhắm mắt , như thể cắt đứt cảm giác với thế giới bên ngoài.

 

các chuẩn tiên thực lực bất phàm đều dám hành động thiếu suy nghĩ.

 

Chắc chắn là đang câu cá chấp pháp!

 

Ăn một miếng, khôn một tí, đời họ tuyệt đối tránh xa Kiếp Thiên giới.

 

Đã bóng ma tâm lý .

 

Tuổi còn nhỏ mà âm hiểm thế , , thậm chí là trưởng bối của nàng còn âm độc tới mức nào, họ chẳng tự trải nghiệm chút nào.

 

Tô Chước đang khôi phục linh lực thì chợt Hồ Linh nhắc nhở: "Lát nữa hãy bình tĩnh, đoán chủ nhân Đạo Cảnh sắp tìm ngươi ."

 

Chủ nhân Đạo Cảnh!

 

Tô Chước thoáng ngẩn , chợt mở bừng mắt, chỉ thấy giữa đất trời một bóng , chỉ một bóng dáng lững thững bước tới.

 

Là hư ảnh mở Hư Không đạo cảnh.

 

Thì đây chính là chủ nhân Đạo Cảnh.

 

Chủ nhân Đạo Cảnh lạnh: "Là ngươi khiến mở bí cảnh sớm."

 

Tô Chước ngẩn , nhất thời nên gì.

 

Quả thật nàng.

 

Việc là do Hồ linh , thể tính lên đầu nàng ?

 

Hồ Linh cất tiếng: "Đạo..."

 

kịp hết thì đột nhiên im bặt, như thể trấn áp .

 

Trên đỉnh đầu Tô Chước đột nhiên hiện lên một luồng sáng hình tháp khổng lồ.

 

Ầm!

 

Tòa tháp rực sáng, giáng thẳng xuống nàng!

 

Uy áp nặng nề tựa như từ trời giáng xuống, đủ để nghiền nát tu sĩ thường thành tro bụi.

 

Mồ hôi lạnh toát trán Tô Chước.

 

Áp lực đó còn đáng sợ hơn cả lúc đám chuẩn tiên vây công, khí tức như lực lượng truyền tống khi tiến Hư Không đạo cảnh, chẳng cần sống c.h.ế.t, áp bức đến nghẹt thở.

 

Đơn giản là nàng c.h.ế.t!

 

Dường như chỉ cách cái c.h.ế.t một đường tơ, nhưng chỉ cần tồn tại một chút khe hở đó, Tô Chước tất thể tìm thấy đường sống.

 

Máu rịn từ làn da, linh tức đè nén đến cực hạn đang ngưng tụ, nàng khẽ cụp mắt.

 

Ngay khi nàng chuẩn liều mạng phản công bằng giá thì áp lực bỗng nhiên biến mất.

 

Tô Chước khựng một , khẽ nhướng mày như chuyện gì xảy , linh hải trở yên tĩnh.

 

Như thể tất cả chỉ là ảo ảnh.

 

Chủ nhân Đạo Cảnh khẽ hừ một tiếng: “Cũng chút khí cốt đấy.”

 

"Tuy nhiên, nếu ngươi phản kháng như , c.h.ế.t cũng trọng thương, vẫn là thôi ."

 

Tô Chước cũng hài lòng , chỉ bình tĩnh : "Đa tạ tiền bối thủ hạ lưu tình."

 

Chủ nhân Đạo Cảnh đáp, : "Chiếu Vô Hồ, ngươi giải thích ."

 

"Vì vô cớ lừa gạt ý chí của , khiến mở cảnh giới sớm hơn? Đây quy tắc do Thượng Thần đặt ."

 

Hồ Linh: "..."

 

Linh thể của nó lay động qua , một lời.

 

Im lặng mấy , Chủ nhân Đạo Cảnh phát hiện điều gì đó bất thường, liền giải trừ lệnh phong khẩu.

 

Hồ Linh cuối cùng giận dữ : "Cái gì mà vô cớ! Nguyên cớ ngươi thấy !"

 

"Truyền thừa Thần Đạo của Thời Không Chi Thần! Đưa đây!"

 

Chủ nhân Đạo Cảnh cũng tức giận: "Ngươi đang dạy việc ? Ta là chủ nhân Đạo Cảnh ngươi là chủ nhân Đạo Cảnh?!"

 

 

Loading...