Tiểu Sư Đệ Hắc Liên Hoa Tâm Cơ Hai Mặt - Chương 157:

Cập nhật lúc: 2026-02-23 13:27:56
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Sự lo lắng hiện rõ mặt thiếu nữ.

Trái tim Tạ Khanh Lễ lạnh toát như rơi xuống dòng sông băng tháng Chạp, lạnh thấu xương tủy.

Hắn gọi một tiếng: “Sư tỷ.”

Vân Niệm ngẩng đầu lên: “Đừng chuyện với .”

Thiếu niên lời, cứ khăng khăng : “Đệ từng giam cầm ở đây.”

Tay Vân Niệm bỗng khựng .

Giang Chiêu và Tô Doanh cũng chạy tới.

Sắc mặt Tạ Khanh Lễ trắng bệch như tuyết nhưng nở nụ : “Đệ nhớ , nhớ ... nhưng tại quên nơi chứ, thể quên ?”

Hắn giơ kiếm chỉ về phía , ánh mắt cứng đờ theo.

“Sư tỷ, đó chôn cất nhà Bùi gia, Tạ gia, Sài gia, một vạn ba ngàn , t.h.i t.h.ể họ thu liễm, những ngôi mộ ở Hưu Ninh Thành, Nam Vực, Thiên Huyền Thành đều là mộ gió.”

Hắn rơi một giọt nước mắt.

Rơi xuống bụi trần chỉ để một vệt nước nhỏ.

khi trốn thoát ký ức của tổn thương, quên mất, tại quên chứ.”

Vân Niệm ngơ ngác theo hướng kiếm của .

Ngọn núi cao sừng sững mắt lúc nãy...

Biến mất .

Trên mặt đất vẫn còn vết nứt, Tạ Khanh Lễ dùng hết linh lực c.h.é.m đôi mặt đất, cả ngọn núi sụp xuống, kéo theo tòa thành c.h.ế.t đỉnh núi xuống cùng.

Xung quanh họ cây cối đổ rạp ngổn ngang, nơi vốn là con đường núi giờ xuất hiện một bức tường thành cao sừng sững uy nghiêm.

Cổng thành phủ đầy bụi, dấu vết thời gian in hằn khắp nơi, cổng thành đóng c.h.ặ.t lờ mờ thấy vết tích lửa thiêu đốt.

Trên cổng thành treo xiêu vẹo một tấm biển.

Chạm khắc rồng bay phượng múa...

Nam Tứ Thành.

Nam Tứ Thành biến mất bao năm nay hiện ngay mắt.

Nó thực sự ở đỉnh núi, ngọn núi đó vẫn luôn chôn vùi Nam Tứ Thành.

trong đầu Vân Niệm giờ là lời của Tạ Khanh Lễ.

“Sư , sư ... ...”

Nàng hoảng hốt ôm lấy .

trong lòng như hóa đá, phản ứng gì với lời nàng : “Sư tỷ, thế ... quên ...”

Chất lỏng lạnh lẽo rơi xuống mặt Vân Niệm.

Từng giọt nước mắt rơi xuống từ hốc mắt .

Vân Niệm từng thấy nhưng Giang Chiêu và Tô Doanh từng thấy bao giờ, sự kinh hãi trong lòng hai kém gì lúc Tạ Khanh Lễ là tu sĩ Độ Kiếp, thậm chí còn hơn thế.

Thiếu niên luôn bày mưu tính kế thâm sâu khó lường mặt họ giờ đây như đứa trẻ lạc để mặc Vân Niệm ôm, đôi mắt đen láy dán c.h.ặ.t cổng thành đổ nát.

“Không trách , chuyện trách , .”

Vân Niệm gọi tên hết đến khác.

như mất hồn, cú sốc tâm lý quá lớn khiến sụp đổ.

“Đệ nên quên, tại bỏ họ ở đây suốt mười năm... tại quên những chuyện ...”

Hắn lẩm bẩm mãi, lắc đầu, rơi lệ, hoang mang bất lực và tuyệt vọng, vết thương mặt và cổ rách rỉ m.á.u.

Cho đến khi Giang Chiêu bước tới tách hai .

“Đủ Tạ Khanh Lễ!”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tieu-su-de-hac-lien-hoa-tam-co-hai-mat/chuong-157.html.]

Hắn nắm c.h.ặ.t cánh tay Vân Niệm, ánh mắt như đuốc thiếu niên mặt:

“Chuyện quá khứ dù đau khổ đến , dù oán trách ai thì cũng qua , chúng đến đây là để tìm hung thủ báo thù, định cứ chìm đắm trong quá khứ thế mãi ?”

Hắn bước tới nắm lấy hai vai thiếu niên, đáy mắt lấp lánh ánh nước.

“Tạ Khanh Lễ, những chuyện đó qua từ đầu đến cuối sai chút nào, ai trách , tin sư , ai trách .”

Nói cũng như sắp , vội vàng đầu lau nước mắt nơi khóe mi.

Thiếu niên ngẩn nhưng ánh mắt dường như tiêu điểm.

Hắn hỏi nhỏ Giang Chiêu: “Sư , thể đưa họ về nhà ?”

Nước mắt kìm nén nãy giờ của Giang Chiêu cuối cùng cũng rơi xuống.

“Được, chúng đưa họ về nhà.” Giọng Giang Chiêu kiên định: “Sư lấy mạng đảm bảo với , chúng đều sẽ bình an trở về, giúp báo thù, đưa họ về nhà.”

“Chỉ là một Phù Sát Môn thôi mà, giờ là Độ Kiếp trung kỳ, ai đ.á.n.h , chúng sẽ cùng lôi đầu kẻ chủ mưu , băm vằm thành trăm mảnh để tế vong hồn một vạn ba ngàn .”

Bàn tay buông thõng của Tạ Khanh Lễ bàn tay ấm áp nắm c.h.ặ.t, ngơ ngác sang, Vân Niệm nắm c.h.ặ.t t.a.y cố gắng dùng ấm của xua tan cái lạnh trong .

Vừa tiêu hao quá nhiều linh lực, một khi yếu , thứ trong xương sống sẽ gào thét đòi nuốt chửng , kinh mạch Tạ Khanh Lễ sẽ theo bản năng chống nó.

Hắn lạnh lắm, lạnh đến khó thở.

“Sư , , chúng cùng đối mặt.”

Tô Doanh cũng bước tới mặt .

Tạ Khanh Lễ khẽ nhắm mắt, nỗi đau và sự hối hận dâng trào trong lòng cứa tim , rỉ m.á.u từng cơn.

Hắn đáp họ, vô thức siết c.h.ặ.t t.a.y Vân Niệm, lòng bàn tay lạnh như băng sương.

Vân Niệm một cái, thả lỏng tay để mặc nắm, hai bàn tay nắm c.h.ặ.t lấy nhưng hai trái tim rối bời trăm mối tơ vò.

Cho đến khi thiếu niên mở mắt từ từ ngẩng đầu tấm biển xiêu vẹo.

“Đệ nhớ cánh cổng , trong ký ức của nơi .”

Giang Chiêu hỏi: “Đệ chắc chắn từng giam cầm ở đây chứ?”

Tạ Khanh Lễ gật đầu: “Vâng.”

Giang Chiêu hỏi dồn: “Còn nhớ gì khác ?”

Tạ Khanh Lễ lâu.

Hồi lâu khàn giọng : “Đệ nhớ gì khác.”

Những mảnh ký ức vụn vặt lóe lên trong đầu.

Chỉ nhớ một cái giếng sâu, phế bỏ kinh mạch , vết thương lưng mưng mủ, m.á.u chảy ròng ròng suốt ngày, mũi ngửi thấy mùi hôi thối tanh tưởi bẩn thỉu.

Lính canh bên ngoài uống rượu đùa, một tên : “Gia chủ mang cả Tạ gia về , ngươi xem Nam Tứ Thành bé tẹo thế , ông mang ba nhà về gì, là x.á.c c.h.ế.t.”

Tên đáp: “Biết là để cho rắn ăn đấy!”

“Tạ gia mới diệt môn thịt còn tươi, chứ xác Sài gia và Bùi gia thành xương trắng hết .”

“Gia chủ tính toán của gia chủ, chúng đừng xen , xương sống thằng nhóc mọc , ngươi rút , hôm qua rút nó c.ắ.n cho một cái đấy.”

Lúc đó mới năm tuổi đang gì?

Hắn trừng mắt kẻ nhảy xuống giếng, hung dữ hỏi : “Các xác họ gì!”

Kẻ đó cầm d.a.o găm tiến gần , mũ trùm đầu che kín mít, lệnh bài bên hông khắc hình đầu chim quái dị, đôi mắt lớp mặt nạ đầy tà ác, ác ý tràn trề.

“Cho rắn ăn chứ gì, ngươi hỏi lắm thế?”

Lúc đó Tạ Khanh Lễ rõ ràng phế bỏ kinh mạch thể cử động nhưng khoảnh khắc đó sát ý bùng phát mạnh mẽ, lao tới c.ắ.n cổ x.é to.ạc một miếng thịt lớn.

Hắn nhớ rõ kết cục của , tóm là một trận đòn roi tàn khốc.

Hắn hối hận vì c.ắ.n tên một cái, chỉ hối hận tại dùng sức thêm chút nữa, nhất là c.ắ.n đứt mạch m.á.u .

 

Loading...