Tiểu Sư Đệ Hắc Liên Hoa Tâm Cơ Hai Mặt - Chương 153:

Cập nhật lúc: 2026-02-13 05:06:00
Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Vân Niệm: “Ngươi hiểu , tiền bối Bùi Lăng cách sư phụ dạy đây đều sai, tu sĩ tự gánh chịu lôi kiếp để luyện cơ thể... và tu sĩ dựa pháp khí độ kiếp là một trời một vực.”

[Chỉ để mạnh lên thôi ?]

Vân Niệm c.ắ.n răng lau m.á.u bên khóe miệng, tiếng sấm ầm ầm khiến đầu nàng ong ong.

“Ta mạnh lên, Nam Tứ Thành quá nguy hiểm.”

Hệ thống gì.

Nó từng theo nhiều ký chủ cũng từng dẫn dắt mới nhưng bao giờ tận mắt chứng kiến một mới trưởng thành như thế .

Từ một kẻ lười biếng sống qua ngày, đến giờ thể một đối mặt với kẻ thù mạnh.

Có lẽ ở thế giới thực nàng cũng gia đình, khả năng đồng cảm của nàng mạnh, đặc biệt trân trọng những bên cạnh, dù đây là nhiệm vụ, nàng cũng thật lòng đối đãi với những .

Tình yêu là thật, bảo vệ họ cũng là thật.

Hệ thống cảm thán: [Cô thực sự trưởng thành nhiều lắm cũng ngang ngửa với nhiều tiền bối dày dặn kinh nghiệm đấy.]

Lại một đạo lôi kiếp giáng xuống, xé rách y phục lưng Vân Niệm đ.á.n.h nàng ngã sấp xuống đất.

Nàng thở hổn hển ho một ngụm m.á.u lớn, mùi m.á.u tanh nồng trong miệng thật khó chịu.

Vân Niệm mếu máo: “Hiếm khi lời khen từ miệng ngươi... nhưng mà đau thật đấy huhu còn mấy đạo lôi kiếp nữa...”

[Hai đạo.]

Ý thức Vân Niệm mơ hồ, trong đầu là suy nghĩ:

Nhiệm vụ đ.á.n.h c.h.ế.t cũng nhận thế giới tu chân kiểu nữa.

Nàng thế giới ngọt sủng!

Hệ thống gì.

Lại một đạo lôi kiếp giáng xuống, trâm ngọc cài tóc Vân Niệm đ.á.n.h vỡ tan tành.

Máu dính đầy miệng khiến nàng khó thở, nàng cố ngửa đầu nhổ m.á.u trong miệng .

“May quá, may mà hôm nay đeo hoa nhung sư tặng.” Nàng đổi giọng: “Thứ đó đắt lắm.”

Hệ thống: [...]

Sáng nay nàng cố tình cất hoa nhung và Phượng Khấu , bộ quần áo cũ từ mấy năm , mỹ danh là cần kiệm tiết kiệm, thể để lôi kiếp phá hoại đồ .

Vân Niệm ngửa đầu trời, thực ngoài một màu u ám thì chẳng thấy gì cả.

Nàng chỉ thấy đau và đau.

Vân Niệm nhắm mắt, chờ đợi đạo lôi kiếp cuối cùng sắp tới.

Sẽ là đạo mạnh nhất.

Thính Sương kiếm rung lên cọ nàng, kiếm ý ngưng tụ thành vòng bảo vệ mỏng manh che chở quanh nàng.

Vân Niệm ôm lấy Thính Sương kiếm: “Huhu Thính Sương ngươi với quá, lúc thể mang ngươi theo .”

Hệ thống lạnh lùng ngắt lời: [Không , câm miệng.]

Vân Niệm: “Thính Sương, yêu ngươi quá, ngươi đúng là thiên thần nhỏ của .”

Thính Sương rung lên càng thêm vui vẻ.

Đạo lôi kiếp cuối cùng giáng xuống giữa màn đấu khẩu của Vân Niệm và hệ thống.

Mặt đất sụp đổ tạo thành một cái hố sâu hoắm, uy áp kinh gãy đổ cây cối xung quanh, ngọn lửa bùng lên trong nháy mắt.

Mây đen tan , khí tức âm u lạnh lẽo cũng biến mất, ánh nắng ấm áp dần bao phủ khu rừng.

Vân Niệm rõ, ngơ ngác mặt trời cao.

“Hệ thống... mây tan , mặt trời lên .”

[Ừm, vất vả , ký chủ là...]

“Hệ thống... hết mana ... đau quá...”

Ba chữ “tuyệt nhất đấy” hệ thống nuốt ngược trong.

Nó tê liệt Vân Niệm nước mắt nước mũi tèm lem lóc t.h.ả.m thiết, ôm Thính Sương nức nở.

Xa xa dường như đang gọi nàng, Vân Niệm thấy ồn quá.

Một bế nàng lên, hương trúc thanh khiết xua tan mùi m.á.u tanh khó chịu.

Bên tai ồn ào đủ loại âm thanh, họ gọi tên nàng hết đến khác.

Vân Niệm lẩm bẩm: “Bánh hoa quế của ...”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tieu-su-de-hac-lien-hoa-tam-co-hai-mat/chuong-153.html.]

Giọng thiếu niên dịu dàng: “Mua , sư tỷ tỉnh dậy là ăn ngay.”

Trước khi ý thức chìm hư vô, Vân Niệm cố gắng nắm lấy cổ áo mặt.

Dưới ánh mắt lo lắng của , nàng khó khăn :

“Nhớ dập lửa.”

Phóng hỏa đốt núi là tù mọt gông đấy.

Giang Chiêu trong lòng Tạ Khanh Lễ với vẻ mặt phức tạp.

Mặt mày đen nhẻm như chui từ đống than, quần áo rách nát, thiếu niên dùng áo choàng trắng của bọc kín nàng .

Đến nước mà vẫn còn nhớ thương mấy cái bánh hoa quế.

Tạ Khanh Lễ tránh bàn tay đang định bế Vân Niệm của Phù Đàm Chân Nhân, nhanh tay hơn một bước bế ngang Vân Niệm lên.

“Sư phụ để con.”

Tâm trí Phù Đàm Chân Nhân dồn hết Vân Niệm, nhận chút tâm tư nhỏ mọn của .

Ông vội vàng : “Ừ ừ , cẩn thận chút, lưng Niệm Niệm thương đấy.”

Giang Chiêu và Tô Doanh định theo thì thấy thiếu niên :

“Sư sư tỷ, chuyện dập lửa phiền hai nhé.”

Hắn bế Vân Niệm, sánh vai cùng Phù Đàm Chân Nhân rời .

Tô Doanh và Giang Chiêu .

Tô Doanh thở dài: “Dập lửa thôi.”

Giang Chiêu: “...”

Hắn phụng phịu theo Tô Doanh dập lửa.

Không chứ, rõ ràng mới là sư , tại lời Tạ Khanh Lễ chứ!

Khi Vân Niệm tỉnh dậy, trong phòng chỉ thiếu niên.

Nàng sấp giường, lưng đắp chăn mỏng.

Hắn kéo một tấm nệm bên mép giường, một tay nàng nắm c.h.ặ.t, đầu dựa thành giường chợp mắt.

Trời bên ngoài tối đen, vết thương lưng cũng còn đau nữa, chắc là chữa trị cho nàng.

Vân Niệm đói, buông tay Tạ Khanh Lễ , chống dậy cẩn thận với lấy gói giấy dầu bàn đầu giường.

Nàng ngửi thấy mùi hoa quế là bánh hoa quế của nàng!

Hệ thống: [... Vừa tỉnh dậy ăn ?]

Vân Niệm cuối cùng cũng với bánh hoa quế, nhẹ nhàng tháo dây buộc thì thầm trả lời hệ thống: “Hết m.á.u thì hồi m.á.u chứ.”

Động tác động đến vết thương lưng, Vân Niệm xuýt xoa rên rỉ.

Bàn tay lạnh lẽo giữ nàng , nhận lấy gói giấy dầu trong tay nàng.

“Sư tỷ đừng động đậy, vết thương lưng bôi t.h.u.ố.c xong.”

Thiếu niên tỉnh từ lúc nào, rũ mắt dịu dàng, những ngón tay thon dài linh hoạt tháo dây buộc.

Vân Niệm ngượng ngùng, khoanh tay gối cằm, chống mặt : “Ta đói , Vân tiểu thư bây giờ cần hồi m.á.u mới sống .”

Tạ Khanh Lễ khẽ, cuối cùng cũng tháo dây buộc.

Hắn cầm một miếng bánh hoa quế đưa đến bên môi Vân Niệm: “Sư tỷ nếm thử , quán mới hôm nay đấy.”

Cảm giác hầu hạ thật tuyệt vời động đến vết thương lưng, Vân Niệm lười biếng sấp há miệng.

Bánh hoa quế mềm dẻo ngọt ngào, tan trong miệng tỏa hương hoa quế nồng nàn, vị ngọt lan tỏa nơi đầu lưỡi.

Thiếu niên một tay cầm bánh, một tay hứng vụn bánh rơi xuống.

Đôi mắt nàng híp thỏa mãn, khuôn mặt tái nhợt cũng hồng hào hơn đôi chút.

Tóc đen xõa tung lười biếng, trông càng thêm dịu dàng mềm mại, từng miếng từng miếng ăn bánh hoa quế đút, dáng vẻ lười biếng ngoan ngoãn c.h.ế.t .

Cổ họng thiếu niên khô khốc, yết hầu khẽ chuyển động, kín đáo che giấu sự u ám và động tình nơi đáy mắt.

“Sư tỷ, uống nước ?”

Vân Niệm: “Có! Muốn nước lê! Trong túi Càn Khôn của đấy!”

Nàng chỉ túi Càn Khôn của .

Thiếu niên lấy thứ nàng đưa tới, nàng uống liền mấy cốc từ tay .

Loading...