Tiểu Sư Đệ Hắc Liên Hoa Tâm Cơ Hai Mặt - Chương 128: Tiểu Sư Đệ - Edit Chị Ba Mê Truyện
Cập nhật lúc: 2026-01-20 13:12:40
Lượt xem: 13
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hắn đau đớn run rẩy, mồ hôi trán rơi xuống, đưa tay định rút kiếm .
Lại thêm một thanh kiếm xuyên qua cánh tay .
Sau đó là chân trái, chân .
Cả ghim c.h.ặ.t xuống đất.
Vân Niệm giẫm lên vũng m.á.u bước tới.
Nàng thấy tiếng rên rỉ, thấy đau đớn gọi tên Hoàng hậu.
Nàng lạnh lùng : “Ngươi chạm bà mà thấy bẩn thỉu ?”
Mắt Hoàng đế đỏ ngầu, còn chút dáng vẻ cao quý nào của Nhân Hoàng.
“A Thanh, A Thanh ... A Thanh...”
Hoàng hậu vẫn đầu .
Như thể một cái cũng thấy bẩn mắt.
Những sự thật cố tình lờ cuối cùng cũng phơi bày một cách t.h.ả.m hại nhất.
Bà còn yêu từ lâu .
Những năm qua vẫn luôn tự lừa dối .
Vân Niệm khẩy: “Ngươi giả vờ thâm tình cái gì, Hoàng hậu là Tạ gia, Tạ gia diệt môn do ngươi gián tiếp... , chính xác hơn là do ngươi thúc đẩy.”
Nàng sầm mặt, vẻ mặt lạnh băng như tảng băng ngàn năm: “Ngươi xuất binh cứu viện Tạ gia, đem bố phòng của Tạ gia tiết lộ cho Phù Sát Môn khiến Tạ gia t.h.ả.m bại.”
“Ngươi dẫn g.i.ế.c đại ca của Hoàng hậu, Tịch Ngọc g.i.ế.c cha Hoàng hậu, kẻ g.i.ế.c a tỷ Hoàng hậu. Ngươi khiến bà trắng tay còn cầu xin bà buông bỏ tất cả để yêu ngươi.”
“Ngươi lột da mặt bên trái dán lên bên , dày mặt hổ.”
“Ngươi thì hiểu cái gì!” Hoàng đế đột nhiên gầm lên: “Ta yêu nàng , yêu nàng mà!”
Vân Niệm bỗng bật : “Ngươi đúng là ở với Tịch Ngọc lâu quá , chuyện y hệt .”
Nàng nghiêng đầu: “Để đoán xem ngươi định gì, vì ngươi yêu bà nên mới tất cả, ngươi tất cả là để hồi sinh bà , ngươi thể sống thiếu bà .”
Nàng xổm xuống ghé sát mặt Hoàng đế:
“Ngươi yêu bà nên bà cũng yêu ngươi, dù ngươi g.i.ế.c nhà bà , biến bà thành quái vật khát m.á.u , vì ngươi yêu bà nên bà buông bỏ tất cả để hạnh phúc bên ngươi?”
“Bà mất chỉ là tình còn ngươi mất là tình yêu mà.”
Môi Hoàng đế mấp máy, đau hận.
Hắn nghiến răng: “Câm miệng!”
Vân Niệm vẫn tiếp: “ bà là con , con khác động vật ở chỗ tình cảm, nhận thức. Ngươi diệt môn nhà mà còn biến thái mong ở bên , ngươi soi gương đấy?”
“Dựa cái gì chứ, dựa việc ngươi là Hoàng đế, dựa cái tình yêu ghê tởm của ngươi? Lớn tuổi thì dùng não chút ?”
Hoàng đế giãy giụa, lưỡi kiếm cứa rách vết thương rộng hơn, m.á.u tuôn xối xả.
Cổ đỏ bừng: “Ta chỉ nàng sống thôi!”
Hắn ngước Hoàng hậu: “A Thanh, A Thanh , nhớ nàng lắm, nhớ nàng lắm...”
Hoàng hậu sang.
Hoàng đế mừng rỡ, quên cả đau đớn, vội vàng nịnh nọt: “Xin xin A Thanh, thực sự cố ý cứu Tạ gia, chỉ cứu nàng...”
“Tại ngươi cứu ?”
Giọng Hoàng hậu nhẹ.
Bà sắp lời nữa , cơ thể nuôi dưỡng bằng tà thuật quá lâu, bà chỉ là thường, thể chất khỏe mạnh, sắp trụ nữa .
Có lẽ là hồi quang phản chiếu, giờ bà chút sức lực.
Cổ trong cơ thể tại lâu động đậy, bà đoán là thần hồn của bà yếu đến mức cổ cũng chẳng thèm hút nữa.
Hoàng hậu t.h.ả.m thương hỏi: “Tại ngươi cứu ? Ta c.h.ế.t vì cái gì?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tieu-su-de-hac-lien-hoa-tam-co-hai-mat/chuong-128-tieu-su-de-edit-chi-ba-me-truyen.html.]
“A Thanh...”
Hoàng hậu ho m.á.u : “Ta ngươi ép c.h.ế.t, ngươi giam cầm trong thâm cung, sinh tâm bệnh, ngươi nghĩ sống trong cảnh đó thể sống nổi ?”
“Ngươi giấu Tạ gia tin tức về , giả vờ như tình cảm chúng vẫn , mãi đến khi c.h.ế.t, Tạ gia cũng chúng sớm ly tâm.”
“A tỷ tin tưởng ngươi, giao bố phòng Tạ gia cho ngươi, ngươi lưng bán Tạ gia, bỏ mặc A Lễ, hại nó bắt giam cầm phế bỏ kinh mạch.”
Bà đột nhiên phun một ngụm m.á.u lớn, cơn ho dữ dội khiến mặt mũi và bà đầy m.á.u.
“A Thanh, A Thanh!”
Vân Niệm bước nhanh tới, áp tay lưng bà truyền linh lực.
Bàn tay dính m.á.u của Hoàng hậu nắm lấy tay nàng, nhẹ nhàng đẩy nàng .
Bà dịu dàng: “Vân cô nương, đừng lãng phí linh lực nữa để dành cứu A Lễ .”
Xa xa tiếng đ.á.n.h kịch liệt vọng là Tạ Khanh Lễ và kẻ , họ vẫn đang đ.á.n.h .
Vân Niệm mím môi gì.
Hoàng hậu tháo chiếc vòng ngọc tay, kéo tay Vân Niệm qua.
Chiếc vòng ngọc từ từ đeo cổ tay Vân Niệm.
Hoàng hậu rũ mắt, vẻ mặt dịu dàng lạ thường: “Là dì nhỏ của A Lễ, cũng chẳng gì cho ngươi, ngọc Mặc Phỉ là huyền ngọc, chiếc vòng tác dụng dưỡng mạch, ngươi đeo nó, sống thật .”
Vân Niệm theo bản năng từ chối: “Ta thể nhận!”
“Nghe lời, đeo , đây là tặng với tư cách dì nhỏ của A Lễ.”
Hoàng hậu đầy ẩn ý, Vân Niệm chẳng hiểu gì cả, dì nhỏ của Tạ Khanh Lễ thì chứ, nàng cũng thể nhận mà!
Hoàng hậu đợi nàng từ chối, chống tay dậy.
Bà lảo đảo về phía Hoàng đế đang ghim mặt đất từ chối bàn tay định đỡ của Vân Niệm.
Bà chậm nhưng bước chân kiên định.
“A Thanh, A Thanh...”
Hoàng hậu bỗng ngã xuống mặt .
Hoàng đế đưa tay chạm bà nhưng tứ chi đều Vân Niệm ghim c.h.ặ.t, mỗi cử động đều đau thấu tim gan, giãy giụa chút nào.
“A Thanh, cho ôm nàng một cái, A Thanh...”
Hắn cầu xin bà, cảnh tượng giống hệt lúc Tịch Ngọc c.h.ế.t, bà chỉ thấy buồn .
Bà hỏi: “Mắt trận Thiên Cương Vạn Cổ Trận ở ?”
Hoàng đế ngậm miệng .
Hoàng hậu rút trâm ngọc kề ngay cổ: “Ngươi !”
“Ta ! Ta ! Nàng bỏ trâm xuống!” Hoàng đế gào lên: “Hai mắt trận, một cái ở từ đường núi, cái đối xứng theo quẻ Địa.”
Hoàng hậu hỏi: “Thẩm Kính, tại kẻ đó hợp tác với ngươi?”
Vân Niệm cũng dỏng tai lên .
Hoàng đế và Khối Lỗi Sư hợp tác với kẻ đó là để mượn sức mạnh của hồi sinh Hoàng hậu.
tại kẻ đó hợp tác với Hoàng đế?
“Thẩm Kính?”
Hoàng hậu ấn cây trâm sâu thêm một phân cổ.
Hoàng đế vội :
“Hắn Tạ gia tin tưởng , mượn tay lừa lấy bố phòng Tạ gia, vì thế mấy năm khi nàng c.h.ế.t, vẫn giao hảo với Tạ gia, chăm sóc Tạ gia nhiều. Tạ Diên yên tâm giao bản đồ bố phòng cho , và Tịch Ngọc dẫn quân... cùng Phù Sát Môn diệt Tạ gia.”
“Hơn nữa, mượn tay bắt Tạ Khanh Lễ, Tạ Khanh Lễ nhất định sẽ đến tìm báo thù cho nàng. Nếu Tạ Khanh Lễ t.h.i t.h.ể nàng an táng, chắc chắn sẽ tìm cách đưa nàng , nàng là duy nhất của nó, nó quan tâm nàng.”