Cô thấy đang gọi cô.
Cô còn kịp đáp , ảnh cao lớn chút báo ngã ập xuống cô, mùi m.á.u tanh xen lẫn thở của thiếu niên như tấm lưới bao vây lấy cô.
“Tạ Khanh Lễ!”
Vân Niệm khó nhọc vác lên, thấy hàng mi dài của Tạ Khanh Lễ rủ xuống che khuất mí mắt, nghiễm nhiên là bộ dạng hôn mê.
Cô thấy tiếng báo động, chứng tỏ tạm thời gặp nguy hiểm đến tính mạng.
Vân Niệm giương mắt bóng cách đó xa.
Xung quanh từ lúc nào biến thành một mảnh trắng xóa, giống hệt như lúc cô tiến Kiếm cảnh Thính Sương.
Bùi Lăng từ trong sương trắng bước , vẫn là bộ dạng quang phong tễ nguyệt.
Ông liếc đang tựa vai Vân Niệm, : “Thử thách của , qua , Toái Kinh kiếm là của .”
Vân Niệm hỏi: “Tiền bối cho thử thách gì?”
Bùi Lăng đáp nhanh: “Sơ tâm.”
Vân Niệm nhíu mày: “Cái gì?”
Bùi Lăng : “Kiếm tâm thứ , thể là một loại tín niệm, thể là một loại năng lực. Kiếm tâm của ngươi là bảo vệ bọn họ, đây là tín niệm của ngươi. Còn Kiếm tâm Tạ Khanh Lễ tham ngộ, là tỉnh ngộ khi đúc thành sai lầm lớn.”
Tu Sát Lục Đạo, tất yếu sẽ tâm ma nuốt chửng.
Tạ Khanh Lễ thể bỏ đạo .
Nếu như thứ đều định sẵn sẽ xảy , Bùi Lăng hy vọng, thể năng lực tỉnh ngộ từ trong tâm ma.
Đừng trở thành ma vật Sát Lục Đạo sai khiến.
Bùi Lăng thở dài: “Những gì ngươi thấy trong Kiếm cảnh, cũng là thiên đạo mà dự báo.”
Vân Niệm mặt cảm xúc.
Cô đương nhiên đó là chuyện sẽ xảy trong tương lai, nhiệm vụ của cô chính là ngăn cản chuyện .
Bùi Lăng kinh ngạc giương mắt, “Ngươi hề sợ hãi chút nào?”
Vân Niệm: “Ta sẽ để những chuyện xảy .”
Bùi Lăng sửng sốt, đó khẽ một tiếng, ánh mắt phức tạp : “Ta lầm .”
Vân Niệm thời gian ông đ.á.n.h đố, kéo Tạ Khanh Lễ liền định rời .
“Ây, đợi .” Bùi Lăng gọi cô .
Vân Niệm hề đầu.
Bùi Lăng ấp úng : “Nếu thể, thể giúp đến Hưu Ninh Thành... xem thử ?”
Vân Niệm hiểu ý của ông .
Bùi gia cả nhà khi c.h.ế.t, liền chôn cất ở Hưu Ninh Thành.
“Được.”
Bùi Lăng thở phào nhẹ nhõm, tâm kết bấy lâu nay tan vài phần : “Đi thôi, Thính Sương và Toái Kinh sẽ hộ tống các ngươi ngoài, bảo tiểu t.ử đừng tìm nữa, chúng sẽ còn gặp .”
Sự chờ đợi ba ngàn năm nay.
Ông đợi .
Ánh sáng trắng biến mất, Thính Sương mang theo Vân Niệm và Tạ Khanh Lễ bay lên, Toái Kinh mở đường phía .
Một khắc khi Cố Lăng Kiếm Khư đóng cửa, Vân Niệm ôm c.h.ặ.t Tạ Khanh Lễ, lao khỏi thông đạo truyền tống.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tieu-su-de-hac-lien-hoa-ngay-nao-cung-dien-voi-ta/chuong-45.html.]
Cố Lăng Kiếm Khư đóng cửa, mở tiếp theo, là ba trăm năm .
Người đến nơi sẽ đổi một lứa khác.
Đường rừng sâu thẳm, gió nhẹ cuốn theo hoa rụng đầy đất.
Hôm nay Vân Niệm vẫn đến Tàng Kinh Các như thường lệ.
Nàng tới chính điện, khi xuất trình ngọc bài t.ử cho gác các liền bước trong.
Chuyện ở Cố Lăng Kiếm Khư qua từ lâu, Giang Chiêu dường như kể những sự việc xảy trong kiếm khư, Phù Đàm chân nhân cùng vài vị trưởng lão đích điều tra trận pháp truyền tống.
chẳng phát hiện điều gì.
Mọi thứ đều lưu chút dấu vết, cứ như thể chỉ là một sự trùng hợp.
Không ai rốt cuộc bọn họ cách nào tiến Thúy Trúc Độ, Vân Niệm cũng nghĩ .
Nàng tự giải thích cho việc rằng, lẽ đây chính là khí vận của nam chính, dù ở cũng thể gặp cơ duyên mà thường khó lòng cầu .
Còn Giang Chiêu và Tô Doanh mười ngày rời khỏi Huyền Miểu Kiếm Tông xuống núi trừ ma, Đạp Tuyết Phong chỉ còn một nàng.
Cùng với một Tạ Khanh Lễ đang trọng thương hôn mê.
Năm ngày nàng đến Hưu Ninh Thành, tế bái nhà họ Bùi, coi như thành tâm nguyện của Bùi Lăng, đó liền luôn ở Đạp Tuyết Phong .
Mấy ngày nay, sáng sớm thức dậy Vân Niệm đều xem Tạ Khanh Lễ tỉnh , đó mới đến Tàng Kinh Các, ở lì một mạch đến hết ngày.
Nàng tiếp tục những cuốn sách tối qua còn dang dở.
Thời gian từng chút trôi qua, Vân Niệm nền gạch xanh, bên cạnh chất đống ít sách.
Mắt nàng chút hoa lên, từng con chữ lọt tầm bắt đầu nhòe .
Hệ Thống: `[Trong Tàng Kinh Các chắc ghi chép, về cái đầu chim , ngay cả uyên bác như sư phụ ngươi là Phù Đàm chân nhân còn từng thấy, ngươi cũng đừng tự tạo áp lực cho nữa.]`
Vân Niệm bỏ sách xuống, xoa xoa khóe mắt: “Ta giúp nghĩ cách.”
Hệ Thống im lặng.
Tạ Khanh Lễ trong sách hắc hóa quá đột ngột, đ.á.n.h giá nhiệm vụ của thế giới vốn cao, bọn họ đều tưởng rằng Vân Niệm thể ứng phó .
nay xuất hiện một thế lực mới, chỉ là một , mà là một đám .
Hệ Thống rốt cuộc vẫn nỡ để nàng quá vất vả: `[Ta dùng điểm tích lũy giúp ngươi dò xét một chút.]`
Mắt Vân Niệm lập tức sáng rực như : “Cha, ngươi đúng là cha ruột của !”
Hệ Thống: `[...]`
Hệ Thống tiêu hao điểm tích lũy, quét bộ tàng thư trong Tàng Kinh Các cơ sở dữ liệu.
Nó điểm tích lũy vơi nhanh ch.óng, càng cảm thấy nhiệm vụ thật lãi.
Đây quả thực là một vụ ăn lỗ vốn mà!
Trí tuệ nhân tạo rốt cuộc vẫn hơn sức , Vân Niệm đợi tới nửa canh giờ, Hệ Thống nhảy .
`[Tìm chút đồ, nghĩ hẳn là thứ ngươi đang tìm.]`
Vân Niệm lập tức tỉnh táo: “Ngươi .”
`[Cái đầu chim đó giống như một loại linh hạc, tương truyền là do Đế quân Tiên giới dùng b.út tiên vẽ từ thiên giai thả xuống Tu Chân Giới, gọi là Kim Vĩ Hạc, là loài thú tường thụy, mang phúc lành cho nhân gian.]`
“Còn gì nữa ?”
`[Loài hạc lượng thưa thớt, ba con duy nhất còn sót sống ẩn dật ở Bất Chu Độ ngoài Nam Tứ Thành, năm trăm năm đột nhiên biến mất, khi điều tra mới là bắt .]`