Tiêu Rồi, Ngọt Quá - Chương 126

Cập nhật lúc: 2026-03-18 12:53:42
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Chủ nhật, Khương Vãn và Lục Hoài Chu hẹn đến thư viện.

Đến trưa, Khương Vãn kéo Lục Hoài Chu ăn b.ún gạo ở quán nổi tiếng gần thư viện. Cô thèm quá !

Lục Hoài Chu thì ý kiến, dù cũng chiều theo cô.

Quán đông khách, bên trong kín chỗ, bên ngoài còn dựng thêm mái che. Khương Vãn và Lục Hoài Chu đành bên ngoài.

Gọi món xong, Lục Hoài Chu bên cạnh nghịch điện thoại, thỉnh thoảng ngáp một cái.

Khương Vãn khinh bỉ thái độ lười biếng của , lấy sách tiếng Anh từ trong cặp , lật : "Hôm nay là sinh nhật Thẩm Hoan, tối nay mời cả lớp ăn lẩu."

Lục Hoài Chu ngước mắt lên, nhíu mày đầy nghi hoặc: "Nói hồi nào thế?"

Khương Vãn cạn lời: "Tối qua chứ ! Cậu trong nhóm lớp mà. bảo ai rảnh thì đến."

"Cậu suốt ngày dán mắt điện thoại, bỏ lỡ tin quan trọng như ?"

Lục Hoài Chu cụp mắt, tiếp tục điện thoại, đôi môi mỏng khẽ mở: "Không hứng thú."

Khương Vãn: "..."

"Chiều nay mua quà cho nhé? Dù Thẩm Hoan là thiếu gia nhà giàu chẳng thiếu thứ gì, nhưng cũng nên chút tấm lòng."

Khương Vãn tiếp tục lải nhải, xong còn đẩy Lục Hoài Chu một cái: "Cậu đấy?"

Lúc Lục Hoài Chu mới khóa màn hình, úp điện thoại xuống bàn. Anh đưa tay véo má cô, giọng điệu lười biếng: "Cậu ngày càng tệ với tớ đấy."

Từ chuyến cắm trại , chim cánh cụt nhỏ càng ngày càng nghịch ngợm, lúc nào cũng dám lớn tiếng với .

Khương Vãn hất tay , xoa xoa mặt , chu môi : "Chẳng tại tự chuốc lấy ?"

Lục Hoài Chu: "..." Ừ, tự chuốc lấy.

Khương Vãn thèm chuyện với nữa, chuẩn mở sách xem. vô tình, cô thấy một bóng dáng quen thuộc, Bùi Ngôn.

Dáng gầy gò, một quán.

Có vẻ như thấy cô và Lục Hoài Chu.

Lục Hoài Chu thấy cô cứ Bùi Ngôn chằm chằm, ánh mắt bỗng chốc lạnh , lên tiếng: "Nhìn gì mà chăm chú thế?"

Mắt cũng thèm chớp mà cứ , còn khen như b.úp bê sứ nữa chứ. Hừ.

Khương Vãn lúc mới thu ánh mắt, đôi mắt xoay chuyển một vòng, ngước Lục Hoài Chu, ánh mắt sáng lấp lánh: "Lục Hoài Chu, để Bùi Ngôn cùng , một kìa."

Cô đang hỏi ý kiến .

Lục Hoài Chu đối diện với đôi mắt sáng rực đầy mong chờ của cô, cố gắng kiềm chế h*m m**n nhéo cô một cái, hờ hững đầu : "Tớ từ chối."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tieu-roi-ngot-qua/chuong-126.html.]

Khương Vãn bỏ cuộc, đưa một phương án hòa bình: "Thế nhé, chúng oẳn tù tì, ai thắng thì theo đó."

Lục Hoài Chu nhướng mày một cách phong cách, giọng điệu lười nhác: "Được thôi."

Khương Vãn tính , dù thua cũng , cô thể gian lận mà, quy định gì !

Cô giấu tay lưng, miệng : "Oẳn tù tì cái gì cái ." Đọc xong, cô kéo.

Lục Hoài Chu lười biếng, dường như cố tình chậm một nhịp. Một giây , mới từ tốn mở bàn tay, những ngón tay thon dài đẽ.

Anh bao.

Khương Vãn ngẩn , trong đôi mắt hạnh xinh ánh lên sự kinh ngạc. Vậy là cố tình chậm một nhịp, để thua cô ?

Miệng thì đồng ý, nhưng hành động thì thành thật quá .

Đàn ông đúng là...

"Nhìn tớ như thế gì? Không gọi qua ? Mà cũng thôi, tớ cũng chẳng ..."

Lục Hoài Chu còn hết câu, thấy Khương Vãn bật dậy, vui vẻ vẫy tay với Bùi Ngôn từ xa, giọng trong trẻo vang lên: "Bùi Ngôn, bên !"

Bùi Ngôn mới gọi món xong, thấy tiếng của Khương Vãn, lập tức . Thấy cô vẫy tay với , đôi mắt sáng rực lên, rực rỡ như ánh mặt trời.

Ba cùng chung bàn. Mặc dù Khương Vãn thấy ngại ngùng, nhưng cô nhận , Lục Hoài Chu và Bùi Ngôn từ đầu đến cuối chẳng với một lời.

Lúc , chủ quán lượt bưng bát b.ún .

Khương Vãn thích ăn cay, nên cô cho nhiều ớt bát, món ăn đỏ rực trông cực kỳ hấp dẫn.

Cô cầm đũa lên, chợt than thở: "Aiya, quên dặn chủ quán cho rau mùi ."

Trong lúc chuyện, Khương Vãn tiếp tục nhặt rau mùi khỏi bát, tiện tay bỏ bát của Lục Hoài Chu.

Bùi Ngôn thấy hành động , ánh mắt lóe lên một chút. Cử chỉ của cô vô cùng tự nhiên, như thể hai ngầm hiểu từ lâu. Lục Hoài Chu thấy cũng chẳng gì, khóe môi thậm chí còn mang theo ý cưng chiều.

Cách họ ở bên như thế , thật sự ngưỡng mộ.

Cậu khẽ cụp mắt xuống, bàn tay trắng trẻo siết c.h.ặ.t đôi đũa, sắc mặt chút u ám.

Khương Vãn lẽ nhận tâm trạng , liền lên tiếng phá tan bầu khí trầm mặc: "Bùi Ngôn, ở đây ?"

Bùi Ngôn ngẩng đầu lên, liếc mắt về khu dân cư xa, giọng vẫn chút yếu ớt: "Nhà tớ ở gần đây."

Khương Vãn khẽ gật đầu, hỏi tiếp: "Tối nay Thẩm Hoan tổ chức sinh nhật, mời cả lớp ăn lẩu, ? Nếu thì chung với bọn tớ luôn nhé."

" lát nữa bọn tớ ghé thư viện ."

 

Loading...