Thẩm Hoan và Hứa Kiện Khang tự động lùi về khu vực an , ăn ý mà giữ im lặng.
Nói cũng , mấy ngày nay họ thấy Chu và Khương Khương đấu khẩu với . Thật ... cũng chút nhớ đấy chứ.
Bị phản bác , Lục Hoài Chu nhíu mày. Anh ngờ chỉ tiện miệng một câu mà chim cánh cụt nhỏ chấp nhặt như .
Chỉ vì một quyển sách thôi, đáng ?
Chẳng lẽ, trong lòng cô, một quyển sách còn quan trọng hơn cả ?
Nghĩ , trong lòng Lục Hoài Chu bỗng thấy khó chịu. Đôi mắt nheo , môi mím thành một đường thẳng, trong ánh mang theo sự lạnh lùng.
Anh cất giọng trầm thấp: "Cậu quên những gì với tớ ở rừng bưởi ?"
Khương Vãn: "..." Tự nhiên nhắc chuyện gì?
Trong đầu cô đột nhiên vang lên câu lỡ lời hôm đó: "Trái tim tớ mà rộng thì chứa nổi ?"
Cô kìm mà đỏ mặt. Vốn dĩ còn đang hùng hổ khí thế, giờ thẹn thùng đến mức gì.
Lục Hoài Chu... thật đáng ghét!
"Tớ lười chuyện với ." Khương Vãn rõ đối thủ của , bèn về chỗ , siết c.h.ặ.t cuốn sách trong tay.
Lục Hoài Chu tựa lưng ghế, nhướng mày, trông chút cà lơ phất phơ. Anh chằm chằm gương mặt đỏ bừng của cô, tâm trạng đột nhiên lên hẳn.
Những xung quanh thì tâm trạng phức tạp hơn nhiều.
Hứa Kiện Khang tò mò hỏi: "Khương Khương gì với Chu trong rừng bưởi thế? Hai họ rốt cuộc xảy chuyện gì?"
Thẩm Hoan nhấp một ngụm nước, nghiêng qua, hạ giọng đáp: "Nếu tớ thì ngơ ngác thế ."
Cậu thực sự cảm thấy tiếc nuối. Hai mà cãi ? Không khoa học chút nào!
Chẳng lẽ, Khương Khương gì đó khó xử? Vậy chắc chắn là tỏ tình !
Dù thì với kiểu con gái như Khương Khương, chắc chắn thể nào kể chuyện bậy bạ .
Chậc chậc, xem , tiến triển của hai họ cũng khá nhanh đấy!
——————
Trước đây, Trương Mẫn Khê của lớp 9 từng tỏ tình với Lục Hoài Chu nhưng từ chối một cách phũ phàng: " thích học kém và mặc đồng phục."
Câu , vì gọi là đả kích, chi bằng là tổn thương lòng tự trọng.
Dù , hôm nay, vẻ cô phạm một sai lầm.
Một sai lầm đến mức chính cô cũng khinh thường bản .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tieu-roi-ngot-qua/chuong-120.html.]
Cô do dự nên đến lớp 1 để xin . Trong lúc chần chừ, cô vô thức bước đến tầng của lớp 1.
Ngoài hành lang, Bùi Ngôn đang cửa lớp, tay cầm một tờ giấy, cẩn thận lau tay. Cậu cúi mắt, lau tỉ mỉ, dường như vẫn ý định lớp.
Lục Hoài Chu đút một tay túi quần, lười biếng ngang qua , đến cửa lớp thì đột nhiên dừng , xoay , ánh mắt lạnh lùng: "Là với thầy Hạ?"
Bùi Ngôn khựng , ánh mắt d.a.o động. Cậu còn tưởng Lục Hoài Chu sẽ hỏi nữa chứ.
"Cậu nghĩ là ?" Cậu ngẩng đầu lên, gương mặt trắng trẻo một tì vết, đôi mắt cũng .
Lục Hoài Chu nhíu mày, hờ hững hỏi ngược : "Chẳng lẽ ?"
Anh rốt cuộc đang gì, nhưng Bùi Ngôn hề đơn giản như vẻ bề ngoài.
Cậu chỉ là đang giả vờ yếu đuối mà thôi.
Đó cũng là một kiểu thông minh.
Bùi Ngôn khẽ , trả lời, chỉ cúi mắt tiếp tục lau tay.
Lúc , Khương Vãn từ nhà vệ sinh bước . Từ xa, cô thấy Bùi Ngôn và Lục Hoài Chu đang chuyện với .
Trong lòng khỏi tò mò: Lục Hoài Chu ghét Bùi Ngôn ? Vậy mà trò chuyện với ?
Khương Vãn sải bước nhanh về phía họ.
"Hai đang chuyện gì thế?" Giọng cô phá tan sự im lặng.
Đôi mắt hạnh to tròn đảo qua giữa hai , ánh mắt như đang : Cho tớ tham gia với!
Vốn dĩ còn im lặng , Bùi Ngôn đột nhiên lên tiếng. Dù nét mặt bình thản nhưng giọng chút yếu ớt, mà thấy đáng thương: "Lục Hoài Chu rằng tớ là báo với thầy Hạ chuyện các hái bưởi."
Nói đến đây, Khương Vãn, ánh mắt vẫn hướng về phía , mơ hồ vô định, tiêu cự.
Lục Hoài Chu , lập tức nhíu mày, nhưng khẽ khẩy. Người thật sự quá tâm cơ.
vẫn dựa tường với dáng vẻ lười biếng, định mở miệng.
Khương Vãn xong liền trừng mắt Lục Hoài Chu. Bùi Ngôn với họ thù oán, báo cáo chuyện chứ? Chắc chắn hiểu lầm gì đó.
Mặc dù trong lòng trách Lục Hoài Chu, nhưng cô vẫn theo bản năng bênh vực : "Cậu đừng hiểu lầm, chắc chỉ tiện miệng thế thôi. Cậu thông minh quá, nghĩ nhiều."
"Cậu đừng để bụng..."
"Cậu nghĩ là tớ ?" Bùi Ngôn nhẹ giọng cắt ngang lời cô.
Đôi mắt dài hẹp của chằm chằm Khương Vãn, sâu thẳm như một dòng suối trong vắt nhưng mang thở của sự sống.
Khương Vãn đột nhiên cứng họng.