Tiêu Rồi, Ngọt Quá - Chương 111

Cập nhật lúc: 2026-03-14 19:28:10
Lượt xem: 7

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Hai ở trạm xe buýt đợi xe, chẳng mấy chốc xe đến.

Bây giờ đang là giờ cao điểm học, xe học sinh, từ lâu còn chỗ , khí trong xe chút ngột ngạt.

Khương Vãn nhỏ con, chỉ thể bám theo Lục Hoài Chu trong. Anh cao hơn, như đang mở đường phía , cô , cảm giác cũng tệ.

Cuối cùng, cả hai gần cửa , khu vực ghế nên còn khá rộng rãi. Khương Vãn liếc tay nắm treo đầu, thấy quá cao liền từ bỏ, nắm lấy tay vịn bên cạnh.

Cô nghiêng dựa vách xe, bên cạnh là cửa sổ. Lục Hoài Chu ngay phía cô, cửa kính xe mở một khe nhỏ, gió bên ngoài thổi , lùa qua mái tóc cô, xua tan khí bức bối.

Ở hàng ghế cuối, Hoàng Phi Hoành đang giảng giải kiến thức sinh học cho một học sinh bên cạnh. Cậu học sinh bỗng ngắt lời: "Thầy Hoàng, là bạn học Lục Hoài Chu và Khương Vãn lớp thầy ?"

Thầy Hoàng đúng là lắm lời, một kiến thức mà cứ nhắc nhắc bên tai , còn bắt trả lời nữa!

Hôm nay cửa xem lịch , chỉ định xe buýt thôi mà cũng nhồi nhét kiến thức sinh học.

Thế nên, chỉ hy vọng thầy Hoàng chuyển sự chú ý sang khác.

Có vẻ ông trời thấy lời cầu nguyện của , liền cử hai đến cứu vớt.

Hoàng Phi Hoành theo hướng học sinh . Với chiều cao nổi bật của Lục Hoài Chu, ông dễ dàng thấy ngay.

Quả nhiên là hai đứa nó.

Ông đẩy gọng kính, thấy học sinh bên cạnh tám chuyện: "Em thấy quan hệ giữa hai họ khá nhỉ, còn học chung nữa."

Hoàng Phi Hoành gật đầu: "Hình như hai đứa sống cùng một khu, bình thường quan hệ cũng ."

"Thầy luôn ủng hộ tinh thần giúp đỡ lẫn giữa những học sinh ưu tú. Nhìn chúng hòa hợp thế , với tư cách giáo viên, thầy cũng yên tâm ."

Học sinh bên cạnh sững , gật đầu liên tục: "Thầy Hoàng ạ."

" dạo gần đây, em hình như hai họ đang hẹn hò." Câu nhỏ, sợ truyền đến tai Lục Hoài Chu. Nếu , Chu mà thì chắc chắn sẽ "xử " .

Phản ứng của Hoàng Phi Hoành vẫn bình thản, chỉ khẽ thở dài, lắc đầu : "Các em , vẫn còn quá trẻ."

"Nam nữ học chung mà thiết một chút liền cho rằng họ yêu ? Quan điểm quá nông cạn."

Cậu học sinh chê "nông cạn": "..."

Sao thầy chủ nhiệm lớp tin học sinh yêu sớm chẳng tí phản ứng nào ?

lầm , sai lầm .

Ánh mắt Hoàng Phi Hoành rơi lên Khương Vãn và Lục Hoài Chu, ánh lên nụ hài lòng. Thực , ông là hiểu rõ mối quan hệ giữa hai đứa nó hơn ai hết.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tieu-roi-ngot-qua/chuong-111.html.]

Cũng rõ, cả hai đang vì đối phương mà đổi. Từ năm lớp 10 đến bây giờ, cả hai đều ngừng tiến bộ, hướng về một tương lai hơn.

Với tư cách một thầy, như thế khiến ông hài lòng .

Giây lát , Hoàng Phi Hoành thu hồi ánh , sang học trò bên cạnh, hỏi: "Này, hồi nãy chúng đến nhỉ?"

"À đúng , đến phần quang hợp! Thầy Trần chắc cũng giảng cho các em , về cách tính lượng ATP và khí CO₂ sinh ..."

Cậu học sinh cố chuyển hướng chú ý của thầy: "..." Thành tích của lớp 1 đúng là lý do cả.

——————

Ở một góc khác, Khương Vãn lúc thì ngoài cửa sổ, lúc lén quan sát Lục Hoài Chu mặt.

Khoảng cách giữa hai gần, cô thể ngửi thấy hương thơm nhàn nhạt . Ngũ quan sắc nét, đường nét gương mặt rõ ràng, ánh mắt lạnh lùng, phong thái lười biếng. Đường viền xương hàm góc cạnh, đôi môi mỏng gợi cảm mím , trông cao ngạo mà lạnh nhạt.

Lục Hoài Chu thật sự trai, chẳng trách nhiều nữ sinh thích như .

Ánh mắt cô đúng là tệ chút nào!

Khương Vãn âm thầm tán thưởng gu thẩm mỹ của chính .

Có lẽ cảm nhận ánh mắt của cô, Lục Hoài Chu cúi đầu xuống, vặn chạm đôi mắt trong veo của cô gái nhỏ. Khương Vãn lập tức chút hổ, lúng túng dời ánh mắt nơi khác.

Lúc , tài xế bất ngờ phanh gấp. Khương Vãn phản ứng nhanh, lập tức nắm c.h.ặ.t t.a.y vịn, nhờ vách xe phía chống đỡ nên cô vẫn vững.

Lục Hoài Chu cô thì vẻ lắm, hình cao lớn của đột nhiên đổ về phía cô. Hơi thở nóng rực của thiếu niên phả đến, Khương Vãn trợn tròn mắt, lập tức cứng đờ, dám động đậy.

Một tay chống lên vách xe, vô tình vây cô trong vòng tay . Mùi hương mát lạnh xộc mũi, khiến tim cô đập thình thịch. Dường như cô còn thể cảm nhận thở và nhiệt độ cơ thể .

Mặt Khương Vãn kìm mà đỏ lên.

Ai ngờ, Lục Hoài Chu trông như chẳng chuyện gì, khóe môi cong lên một nụ lười biếng, đôi mắt hoa đào xinh lóe lên tia sáng lấp lánh.

Anh nặng nhọc thở , giọng khàn khàn: "Xin , nhịn ."

Khương Vãn: "..." Cái gì gọi là " nhịn "?!

Không nên " vững" ? Tên , cứ những câu kỳ quặc thế chứ!

Lưu manh!

Cô đưa tay đẩy một cái, nhíu mày thúc giục: "Cậu vững nhanh lên!"

 

Loading...