Tiêu Rồi, Ngọt Quá - Chương 108

Cập nhật lúc: 2026-03-13 18:41:07
Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Bùi Ngôn chỗ, vị trí của dễ thấy hai ngoài .

Họ trêu chọc , trông vẻ thiết.

Cô gái nhỏ lúc thì bĩu môi giận dỗi, lúc vô tư chẳng chút đề phòng. Còn trai cao ráo , dáng vẻ lạnh lùng nhưng đang lười biếng, ngừng trêu ghẹo cô.

Bùi Ngôn cụp mắt, vặn nắp bình nước, nước nóng lấy vẫn còn bốc khói nghi ngút.

Cậu như chẳng hề cảm nhận độ nóng, nâng cốc lên nhấp một ngụm, nước nóng rẫy khiến đầu lưỡi tê rần.

Cũng may chỉ uống một chút.

Cậu thản nhiên ngước mắt cửa sổ, thấy cô gái nhỏ đang nhón chân, cố gắng vỗ đầu trai . Chàng trai phối hợp, cúi xuống để cô chạm tới.

Khóe môi cô nhếch lên, nhẹ nhàng vỗ đầu , miệng thì lẩm bẩm gì đó, giống như đang dỗ trẻ con .

Thật .

Bùi Ngôn nghĩ.

Tại điều đó?

Cậu cũng thể mà, đúng ?

Cậu cụp mắt xuống, đang nghĩ gì.

——————

Thượng Khiêm là lớp phó học tập, nên những buổi tối tự học, khi giáo viên mặt, sẽ lên lớp giảng bài.

Hôm nay, thầy giáo dạy Toán việc gia đình nên nhờ Thượng Khiêm giúp giảng đề.

Lục Hoài Chu là học toán giỏi nhất lớp, nhưng chẳng mấy ai nhờ , nên các thầy cô đều giao nhiệm vụ cho Thượng Khiêm.

Vì Thượng Khiêm giảng bài, nên Đường Nịnh chăm chú, thậm chí còn đặc biệt đổi chỗ lên bàn đầu.

Những câu hỏi cơ bản ban đầu, cô cảm thấy vẫn , thể tự . Khi Thượng Khiêm hỏi: "Mọi hiểu bài ?", Đường Nịnh luôn là đầu tiên đáp lớn: "Hiểu ạ!"

Thượng Khiêm liền nở nụ ôn hòa, dịu dàng như ánh mặt trời.

đến câu trắc nghiệm áp ch.ót, thấy Đường Nịnh trả lời, nên vô thức sang cô.

Chỉ thấy cô nàng nhíu c.h.ặ.t mày, cầm b.út liên tục tính toán giấy nháp, dường như vẫn còn đang đắn đo.

Bất chợt, cô ngẩng đầu lên, ngốc nghếch với , dáng vẻ trông chút lúng túng.

Thượng Khiêm lập tức hiểu ý, kiên nhẫn giảng một nữa.

Đường Nịnh cảm thấy vui vẻ, động lực học tập cũng tăng lên ít.

Khương Vãn giảng, vì những bài toán khó trong đề , Lục Hoài Chu giảng cho cô từ . Bây giờ cô đang bài tập vật lý - cũng là do Lục Hoài Chu giao.

Còn Lục Hoài Chu thì đang lật sách ngữ văn, lẩm nhẩm học thuộc thơ cổ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tieu-roi-ngot-qua/chuong-108.html.]

Chuông tan học vang lên, Đường Nịnh phịch xuống ghế, vẫn còn tiêu hóa lượng kiến thức .

Lục Hoài Chu đeo ba lô, bước đến bàn của Khương Vãn, gõ nhẹ lên mặt bàn, hỏi: "Làm xong đề ?"

Khương Vãn gật đầu: "Tất nhiên, chẳng bảo mai kiểm tra ?"

Lục Hoài Chu gì, chỉ buông một câu: "Ra ngoài đợi ."

Khương Vãn nhanh ch.óng thu dọn cặp sách, hớn hở chạy theo.

Thẩm Hoan khoác vai Hứa Kiện Khang, bĩu môi : "Cậu cảm thấy dạo quan hệ giữa Chu và Khương Khương gì đó khác ?"

"Hai họ như phát điên , suốt ngày thúc giục học tập, chẳng lẽ định giành điểm tuyệt đối ?"

"Đáng sợ thật đấy, đúng là trình độ mà bọn học dốt như tụi thể với tới."

"b**n th**."

Thẩm Hoan thể hiểu nổi, thành tích của hai họ vốn giỏi đến mức b**n th** , tại vẫn cố gắng học hành như thế? Anh Chu cũng , đây thích học, dạo bắt đầu chăm chỉ thế, còn học thuộc thơ cổ nữa?

Hứa Kiện Khang cũng nhận thấy sự bất thường . Cậu sờ cằm, phân tích: "Tớ nghĩ thể là vì Khương Khương và Chu hẹn quyết đấu trong kỳ thi giữa kỳ."

"Không ai thua ai, nên cả hai đều đang nỗ lực."

"Lần lúc ngắm bình minh, tớ còn thấy Khương Khương hét lên rằng nhất định giành hạng nhất."

"Tớ thật sự khâm phục Khương Khương." Hứa Kiện Khang thật lòng, một cô gái nhỏ mà ý chí và quyết tâm mạnh mẽ như , đáng ngưỡng mộ.

Thẩm Hoan xong, nghi hoặc nhíu mày: "Sao tớ ấn tượng gì về chuyện ?"

Hứa Kiện Khang khinh bỉ liếc một cái: "Lúc đó say bí tỉ, hát nhảy như thằng ngốc, đương nhiên là nhớ ."

Thẩm Hoan: "..." Thằng Hứa Kiện Khang đúng là đáng ăn đòn mà!

——————

Khương Vãn cảm thấy hôm nay Lục Hoài Chu gì đó kỳ lạ, như thể gì đó với cô, nhưng chịu , dáng vẻ do dự, ngập ngừng.

Một vốn lạnh lùng, kiêu ngạo như , hóa cũng lúc thế .

Thật hiếm thấy.

"Cậu chuyện gì với tớ ?"

"Nếu , tớ sẽ bắt đầu kiểm tra học thuộc thơ Đường đấy nhé." Giọng điệu của Khương Vãn nghiêm túc, trông y như một cô giáo nhỏ trách nhiệm.

Lục Hoài Chu dừng bước, trong mắt lộ chút kinh ngạc. Không ngờ chim cánh cụt nhỏ vẻ ngốc nghếch, nhưng khả năng quan sát khá nhạy bén.

Anh nhịn bật , chỉ hỏi cô: "Sáng mai ăn gì?"

Khương Vãn cau mày suy nghĩ, mặc dù đang né tránh vấn đề, nhưng vì tôn trọng đồ ăn, cô vẫn nghiêm túc đáp: "Tớ ăn xíu mại và bánh bao nước."

"Được." Giọng trầm thấp, đáp một cách dứt khoát.

 

Loading...